câu chuyện lịch sử a4 (149)
câu chuyện lịch sử
TIẾNG GỌI BÊN KIA DÒNG SÔNG
— Đôi bờ Hiền Lương —
Tôi đứng trên nhịp giữa của Cầu Hiền Lương, nơi từng là ranh giới chia cắt hai miền. Dưới chân cầu, Sông Bến Hải lững lờ trôi, hiền hòa đến mức khó ai tin rằng dòng nước ấy từng mang nỗi đau chia cắt suốt hơn hai mươi năm.
Bên lan can cầu, ông Nguyễn Hữu Thọ (sinh năm 1938) chống gậy nhìn xa xăm về phía bờ Nam.
Ông chậm rãi gợi lại ký ức:
“Từ năm 1954, nhà tôi ở bờ Bắc. Họ hàng bên kia sông. Chỉ cách vài chục mét nước thôi, mà không thể qua.”
Giọng ông trầm xuống, như bị gió cuốn đi:
“Mỗi dịp lễ, hai bên thi nhau treo cờ, mở loa tuyên truyền. Cả khúc sông vang dội. Nhưng phía sau tiếng loa là nỗi nhớ người thân.”
Tôi nhìn dòng nước lặng lẽ trôi. Lịch sử đôi khi không nằm ở những trận đánh lớn, mà nằm ở những ánh mắt nhìn sang bờ bên kia.
Ông khẽ mỉm cười khi nhắc về ngày thống nhất:
“Ngày 30 tháng 4, tôi bước qua cầu mà nước mắt cứ chảy. Cây cầu vẫn vậy… nhưng lòng người đã liền lại.”
Tôi hiểu rằng có những vết chia cắt chỉ thời gian và hòa bình mới hàn gắn được.



