Cựu chiến binh

câu chuyện lịch sử a4 (160)

câu chuyện lịch sử

04/03/2026Trương Thị Phương Trinh (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sông Thạch Hãn – Dòng sông ký ức và bản tráng ca giữa mùa hè đỏ lửa

Bên cạnh Thành cổ Quảng TrịSông Thạch Hãn – dòng sông hiền hòa chảy qua lòng thị xã Quảng Trị. Nếu Thành cổ là biểu tượng của 81 ngày đêm khốc liệt mùa hè năm 1972, thì Thạch Hãn chính là mạch nguồn thầm lặng nuôi dưỡng và chứng kiến bản anh hùng ca ấy. Dòng sông tưởng chừng bình dị ấy đã từng nhuộm đỏ máu của những người lính trẻ vượt sông chi viện cho chiến trường. Nước sông đã ôm vào lòng biết bao thân thể chưa kịp đặt chân tới bờ Nam, chưa kịp bước vào Thành cổ mà lịch sử đang gọi tên.

Mùa hè năm 1972, chiến trường Quảng Trị trở thành điểm nóng của cả nước. Để giữ vững Thành cổ, các đơn vị bộ đội từ bờ Bắc phải vượt sông Thạch Hãn trong đêm tối. Con sông khi ấy không còn là ranh giới tự nhiên mà trở thành ranh giới sinh tử. Pháo sáng rực trời, đạn pháo từ phía địch bắn chặn liên hồi xuống mặt nước. Những chiếc thuyền nhỏ chở đầy chiến sĩ lặng lẽ rời bờ, mái chèo khua nhẹ trong tiếng tim đập dồn dập. Có người vừa tròn mười tám tuổi, có người mới rời giảng đường đại học, tất cả đều mang trong tim một niềm tin mãnh liệt: phải giữ bằng được Thành cổ.

Nhiều cựu chiến binh sau này kể lại rằng, vượt sông Thạch Hãn là một trong những thử thách ám ảnh nhất đời lính. Có đêm nước sông lặng như tờ, nhưng chỉ một tiếng động nhỏ cũng có thể khiến pháo địch dội xuống dữ dội. Có chuyến đò vừa ra giữa dòng đã trúng pháo, người và vũ khí chìm trong làn nước đục. Những người còn sống sót phải vừa bơi vừa dìu đồng đội, nhưng không phải ai cũng có thể chạm tới bờ. Dòng sông khi ấy trở thành nấm mồ không bia của biết bao chiến sĩ.

Nhân chứng sống như cựu chiến binh Hà Xuân Hà( sinh năm 1951 quê ở Nghệ An) từng nghẹn ngào khi nhắc đến Thạch Hãn. Ông kể rằng có những buổi sáng, mặt nước phẳng lặng đến đau lòng, nhưng dưới lòng sông là biết bao đồng đội đã nằm lại. Chính từ nỗi day dứt ấy, ông đã viết những câu thơ tha thiết:
“Đò lên Thạch Hãn ơi chèo chẹ

Đáy sông còn đó bạn tôi nằm…”
Câu thơ không chỉ là tiếng gọi của một người lính, mà còn là lời nhắn gửi của cả một thế hệ.

Không chỉ những người lính, người dân địa phương cũng là những chứng nhân thầm lặng của dòng sông lửa. Bà Nguyễn Thị Tám, ở phường 2, Đông Hà, nhớ lại những đêm nghe tiếng súng dội về từ phía bờ Nam. Trong bóng tối dày đặc, bà cùng nhiều người dân khác lặng lẽ chèo đò, tiếp tế lương thực, đưa thương binh sang bờ Bắc. Họ không cầm súng, nhưng đối mặt với hiểm nguy không kém người lính nơi trận địa. Có khi pháo rơi ngay sát bờ sông, đất đá tung lên mù mịt, nhưng những mái chèo vẫn không dừng lại. Tình quân dân nơi đây đã hòa vào dòng nước, tạo thành một sức mạnh âm thầm mà bền bỉ.

Sông Thạch Hãn vì thế không chỉ là một địa danh địa lý. Nó là biểu tượng của sự hy sinh và gắn bó. Mỗi đợt sóng lăn tăn như chở theo ký ức của một thời khói lửa. Dòng nước ấy từng chứng kiến bao cuộc chia ly không hẹn ngày gặp lại. Có những người lính trước khi xuống thuyền chỉ kịp gửi lại đồng đội một bức thư chưa kịp niêm phong, một tấm ảnh gia đình đã nhòe mồ hôi. Họ ra đi trong im lặng, và nhiều người đã hóa thành sóng nước.

Sau chiến tranh, Thạch Hãn trở lại vẻ hiền hòa vốn có. Hai bờ sông xanh mướt phù sa, những cây cầu mới nối liền đôi bờ, tiếng cười trẻ nhỏ vang lên mỗi chiều. Nhưng với những người từng trải qua mùa hè 1972, dòng sông ấy chưa bao giờ chỉ là một cảnh quan yên bình. Nó là ký ức. Là nỗi đau. Là niềm tự hào.

Mỗi dịp 27/7 – Ngày Thương binh Liệt sĩ – hàng nghìn người dân và du khách lại tụ hội bên bờ sông để tham gia lễ thả hoa đăng. Khi màn đêm buông xuống, những ngọn nến được đặt trong những đóa hoa thả nhẹ xuống mặt nước. Ánh sáng lung linh trôi theo dòng chảy, phản chiếu bầu trời đầy sao, tạo nên một khung cảnh vừa huyền ảo vừa thiêng liêng. Người ta lặng im, cúi đầu tưởng niệm. Có những giọt nước mắt rơi xuống hòa vào nước sông, như một sự tiếp nối của ký ức năm xưa.

Nghi thức thả hoa đăng không chỉ là hành động tri ân, mà còn là sự nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình. Hòa bình không phải món quà vô điều kiện của lịch sử, mà là thành quả được đánh đổi bằng máu và tuổi xuân của bao người. Dòng sông lấp lánh ánh nến như nhắc ta rằng dưới lớp nước hiền hòa ấy là những linh hồn bất tử.

Trong dòng chảy của thời gian, có những điều sẽ phai nhạt, nhưng ký ức về Thạch Hãn thì không. Nó được lưu giữ trong lời kể của nhân chứng, trong trang sách lịch sử, trong những chuyến hành hương của học sinh, sinh viên tìm về địa chỉ đỏ. Mỗi lần đứng trước dòng sông, nghe tiếng nước chảy êm đềm, ta như nghe vang vọng đâu đây tiếng mái chèo khua nhẹ, tiếng gọi nhau giữa đêm tối, tiếng trái tim tuổi hai mươi đập rộn ràng vì Tổ quốc.

Sông Thạch Hãn hôm nay vẫn chảy, như nó đã từng chảy suốt bao thế kỷ. Nhưng dòng chảy ấy đã mang một tầng ý nghĩa thiêng liêng. Nó là dòng sông của ký ức, của tri ân, của nhắc nhớ. Nó dạy ta biết cúi đầu trước quá khứ và ngẩng cao đầu trước tương lai. Và mỗi khi những ngọn nến lại thắp sáng mặt nước, ta hiểu rằng ký ức ấy sẽ không bao giờ tắt – như chính ánh sáng của lòng yêu nước vẫn âm thầm cháy mãi trong tim mỗi người Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn