Khác

câu chuyện lịch sử a4 (200)

câu chuyện lịch sử

05/03/2026Lê Thị Mỹ Nhã (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhan đề: Thành Cổ Quảng Trị_Khúc Tráng Ca Bất Tử

Mùa hè đỏ lửa năm ấy dường như vẫn còn vẹn nguyên trong đôi mắt của ông Phạm Xuân Kỳ (sinh năm 1946), người chiến sĩ năm xưa tôi tình cờ gặp bên đài tưởng niệm Thành Cổ Quảng Trị. Giữa không gian tĩnh lặng của nghĩa trang không nấm mồ này, giọng ông trầm xuống, dẫn dắt tôi trở về với cuộc chiến 81 ngày đêm khốc liệt mùa hè năm 1972.

Ông Kỳ chậm rãi kể, bàn tay gầy guộc khẽ chạm vào những mảng tường gạch vỡ nát còn sót lại: “Cháu biết không, mỗi tấc đất dưới chân chúng ta đều thấm đẫm máu xương của đồng đội ông. Lúc đó, bom đạn Mỹ dội xuống đây tương đương với sức mạnh của 7 quả bom nguyên tử, cả Thành Cổ như một túi bom, không có lấy một nhành cây ngọn cỏ nào còn nguyên vẹn.”

Theo lời ông kể, dù đối mặt với cái chết cận kề, những người lính tuổi mười tám, đôi mươi khi ấy vẫn giữ vững ý chí sắt đá, quyết tâm bảo vệ từng mét khối gạch vụn. Ông nhớ mãi hình ảnh những người chiến sĩ trẻ vượt sông Thạch Hãn giữa làn mưa bom để tiếp tế cho thành, nhiều người đã nằm lại mãi mãi dưới dòng sông lạnh giá. Câu chuyện của ông không chỉ có khói lửa, mà còn có cả sự lạc quan, tình đồng đội thiêng liêng giữa những giờ phút nghỉ ngơi ngắn ngủi trong hầm trú ẩn.

Nhìn ngọn cỏ xanh non đang bao phủ lên di tích, ông Kỳ bùi ngùi nói: “Người ta gọi đây là nghĩa trang không mộ, bởi xương máu anh em đã hòa vào đất, vào gạch đá nơi này rồi.” Lời nói ấy khiến tôi lặng người vì xúc động, nhận ra rằng đài tưởng niệm hình bát giác giữa trung tâm thành chính là nấm mồ chung cao quý nhất cho những người con đã ngã xuống vì độc lập dân tộc.

Rời bước khỏi Thành Cổ, hình ảnh ông Phạm Xuân Kỳ đứng lặng lẽ giữa nắng gió Quảng Trị cứ ám ảnh tôi mãi không thôi. Câu chuyện của một nhân chứng sống đã giúp tôi hiểu rằng, Thành Cổ Quảng Trị không chỉ là một di tích lịch sử, mà là một đài hoa bất tử, nhắc nhở chúng ta về cái giá của hòa bình và sự hy sinh cao cả của thế hệ cha anh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn