Khác

câu chuyện lịch sử a4 (201)

câu chuyện lịch sử a4

05/03/2026Lê Thị Mỹ Nhã (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhan đề: Bích La Đông_Hồn Xưa Trong Tiếng Trống Đình Làng

Giữa không gian bảng lảng sương mờ của vùng đất Triệu Phong, tôi có dịp được trò chuyện cùng bác Lê Quang Huy, sinh năm 1945, một bậc cao niên đã dành cả đời mình để gìn giữ những giá trị văn hóa của làng cổ Bích La, xã Triệu Đông. Bên tách trà nóng nghi ngút khói, đôi mắt bác rạng rỡ khi kể về ngôi làng có tuổi đời hơn năm thế kỷ, nơi được mệnh danh là vùng đất “địa linh nhân kiệt” của tỉnh Quảng Trị.

Bác Huy kể rằng, Bích La không chỉ là một ngôi làng cổ kính với những mái đình rêu phong, mà còn là cái nôi nuôi dưỡng nhiều bậc hiền tài cho đất nước. “Cháu biết không, làng mình chính là quê hương của Cố Tổng Bí thư Lê Duẩn và nhiều vị túc nho lỗi lạc khác,” bác vừa nói vừa chỉ tay về phía cổng làng uy nghiêm. Qua lời kể của bác, tôi như thấy lại hình ảnh những lớp học chữ Nho xưa cũ, tiếng đọc bài vang vọng bên dòng sông chảy quanh làng, tạo nên một nét đẹp hi thức đặc trưng mà không phải nơi nào cũng có được.

Điểm nhấn xúc động nhất trong câu chuyện của bác Huy chính là lễ hội Chợ đình Bích La diễn ra vào đêm mồng Hai Tết hàng năm. Bác giải thích rằng đây không phải là nơi để mua bán thông thường mà là nơi để “bán rủi, mua may”, nơi dân làng tụ hội để cầu mong phong điều vũ thuận. Bác hồi tưởng về phong tục gọi thần Kim Quy, về tiếng trống hội giòn giã và ánh mắt lấp lánh của những người con xa quê tìm về nguồn cội mỗi độ xuân sang.

Dẫn tôi bước đi trên con đường làng lát gạch chỉ, bác Huy khẽ vuốt ve những mảng tường cũ kỹ, nơi vết tích của thời gian và chiến tranh vẫn còn in hằn. Bác tâm sự: “Làng cổ này đã trải qua bao dâu bể, nhưng cốt cách của người dân Bích La thì chưa bao giờ thay đổi”. Đối với bác, việc giữ gìn từng gốc đa, bến nước hay những bản gia phả dòng họ chính là giữ lấy cái “gốc” để con cháu đời sau không bao giờ bị lạc lối giữa dòng đời hối hả.

Cuộc trò chuyện kết thúc khi ánh hoàng hôn buông xuống trên mái đình cong vút, để lại trong tôi những dư âm sâu sắc về một làng quê Việt thuần khiết. Lời kể của bác Lê Quang Huy không chỉ là những cứ liệu lịch sử, mà còn là sợi dây tình cảm thiêng liêng kết nối thế hệ trẻ với kho tàng văn hóa vô giá của cha ông. Rời Bích La, tôi nhận ra rằng di tích lịch sử này sẽ mãi trường tồn, bởi nó được bảo tồn bằng chính tình yêu và sự tôn kính của những người con tâm huyết như bác.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn