Khác

câu chuyện lịch sử a4 (202)

câu chuyện lịch sử a4

05/03/2026Lê Thị Mỹ Nhã (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhan đề: Hiền Lương – Nỗi Đau Chia Cắt Và Khát Vọng Đoàn Viên

Nếu địa đạo Vịnh Mốc là biểu tượng của sự sống dưới lòng đất, thì cụm di tích Hiền Lương – Bến Hải lại là nhân chứng cho nỗi đau chia cắt đất nước suốt 20 năm ròng rã. Trong chuyến hành hương về Quảng Trị, tôi đã may mắn được gặp và trò chuyện cùng ông Trần Công Thạnh (sinh năm 1946), người chiến sĩ công an vũ trang năm xưa đã dành cả tuổi thanh xuân để canh giữ cột cờ giới tuyến.

Đứng trên cây cầu Hiền Lương sơn hai màu xanh – vàng biểu tượng, ông Thạnh nhìn về phía dòng sông Bến Hải phẳng lặng rồi bùi ngùi kể: “Năm 1954, Hiệp định Giơ-ne-vơ ký kết, dòng sông này bỗng chốc trở thành ranh giới tạm thời. Nhưng cháu biết không, cái ‘tạm thời’ ấy đã kéo dài đằng đẵng suốt 21 năm trời. Ông và các đồng đội đã đứng đây, nhìn sang bờ bên kia mà lòng thắt lại vì nỗi nhớ đồng bào, thân tộc.”

Ông Thạnh dắt tôi đến chân cột cờ vĩ đại, nơi lá cờ Tổ quốc vẫn tung bay kiêu hãnh. Ông kể về “cuộc chiến chọi cờ” đầy cam go: mỗi khi phía bên kia nâng cao cột cờ, quân dân ta lại quyết tâm dựng cột cờ cao hơn nữa để lá cờ đỏ sao vàng luôn cao lồng lộng, là điểm tựa tinh thần cho đồng bào miền Nam. Chú nhớ lại những ngày tiếng loa phóng thanh đôi bờ vang lên không dứt, một cuộc “đấu khẩu” bằng âm thanh để khẳng định chính nghĩa và khát vọng thống nhất.

Giọng ông Thạnh thấp xuống khi nhắc về những người mẹ, người vợ đứng bên này bờ nhìn sang bên kia, chỉ cách nhau một con nước hẹp mà chẳng thể chạm tay. “Dòng sông này nhỏ lắm, nhưng nỗi đau chia cắt lúc bấy giờ rộng lớn vô cùng”, ông nói. Thế nhưng, chính trong gian khổ, ý chí của người dân Quảng Trị nói riêng và dân tộc Việt Nam nói chung càng thêm sắt đá. Họ đã kiên cường bám trụ, giữ vững nhịp cầu và lá cờ như giữ lấy trái tim của Tổ quốc.

Rời bước khỏi cây cầu lịch sử, hình ảnh ông Trần Công Thạnh với mái tóc bạc phơ đứng dưới bóng cờ đỏ sao vàng cứ in đậm trong tâm trí tôi. Câu chuyện của ông đã biến những hiện vật vô tri như mảnh sắt, nhịp cầu trở nên sống động và đầy cảm xúc. Hiền Lương hôm nay không còn là nơi chia cắt, mà là nhịp cầu của hòa bình, nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi về giá trị của độc lập và cái giá của sự đoàn viên.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn