Cựu chiến binh

Câu chuyện lịch sử a4 (24)

Câu chuyện lịch sử

Quảng Trị03/03/2026Lê Minh Tiến (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cây cầu trong ký ức một người dân bên sông Bến Hải

Có những di tích lịch sử không chỉ lưu giữ dấu tích của chiến tranh, mà còn cất giữ trong mình những nỗi đau thầm lặng của con người. Cầu Hiền Lương – Sông Bến Hải là một nơi như thế. Qua lời kể của bà Nguyễn Thị Hương – một người dân đã sống trọn những năm tháng đất nước bị chia cắt bên bờ sông Bến Hải – cây cầu năm xưa hiện lên không chỉ bằng hình dáng, mà bằng ký ức, nước mắt và niềm hy vọng chưa bao giờ tắt.

Theo lời bà Nguyễn Thị Hương, tuổi thơ của bà gắn liền với hình ảnh cây cầu Hiền Lương đứng lặng lẽ bắc qua dòng sông hiền hòa. Nhưng sự hiền hòa ấy không che giấu được nỗi đau chia cắt. Cây cầu bị sơn hai màu khác nhau, trở thành ranh giới vô hình nhưng nghiệt ngã. Người đứng bên này có thể nhìn rất rõ bên kia, nghe được cả tiếng nói vọng sang, vậy mà không thể bước qua.

Bà kể rằng, có những buổi chiều, bà thấy người lớn trong làng đứng rất lâu bên bờ sông, mắt nhìn sang phía đối diện rồi lặng lẽ quay đi. Không ai nói gì, nhưng trong ánh mắt ấy là nỗi nhớ, là khát khao được gặp lại người thân ruột thịt. Có những gia đình chỉ cách nhau vài chục mét, mà phải chờ đợi suốt nhiều năm trời trong cảnh chia ly.

Âm thanh ám ảnh nhất trong ký ức của bà là tiếng loa phóng thanh vang lên từ hai phía bờ sông. Ngày này qua ngày khác, những lời kêu gọi, những bài hát, những thông điệp vang vọng giữa không gian tĩnh lặng. Đó là một cuộc đấu tranh không tiếng súng, nhưng kéo dài và nặng nề. Tiếng loa ấy như khắc sâu thêm nỗi chia cắt, đồng thời cũng thắp lên trong lòng người dân niềm tin về một ngày đất nước sẽ liền một dải.

Theo lời bà Hương, bom đạn không trút xuống cầu Hiền Lương dữ dội như ở nhiều vùng khác của Quảng Trị, nhưng nỗi đau tinh thần thì luôn hiện hữu. Người dân nơi đây sống trong chờ đợi, trong nhẫn nại và hy vọng. Họ tin rằng, rồi sẽ có ngày cây cầu không còn là ranh giới chia cắt, mà trở thành con đường nối lại những mảnh đời bị dang dở.

Ngày đất nước thống nhất, bà Nguyễn Thị Hương đứng bên bờ sông Bến Hải nhìn cây cầu Hiền Lương mà nước mắt lặng lẽ rơi. Dòng sông vẫn chảy, cây cầu vẫn đứng đó, nhưng nỗi đau năm xưa đã khép lại. Qua lời kể của bà, câu chuyện về cầu Hiền Lương không chỉ là ký ức của một con người, mà là ký ức chung của cả dân tộc. Đó là lời nhắc nhở sâu sắc để thế hệ hôm nay và mai sau biết trân trọng hòa bình, độc lập và sự đoàn tụ mà bao người đã từng phải chờ đợi bằng cả một đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn