câu chuyện lịch sử a4 (3)
câu chuyện lịch sử
Mẹ Suốt trong lời người chứng kiến
Bên dòng sông Nhật Lệ hiền hòa của Quảng Bình, Tượng đài Mẹ Suốt sừng sững giữa trời như một biểu tượng bất tử của lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng. Tượng đài không chỉ là một công trình nghệ thuật, mà còn là nơi gửi gắm ký ức về Mẹ Suốt – người phụ nữ đã dùng mái chèo nhỏ bé của mình để góp phần làm nên trang sử lớn của dân tộc.
Trong số những người từng chứng kiến những năm tháng ấy, Nguyễn Hữu Tùng là một nhân chứng còn lưu giữ nhiều ký ức sâu sắc. Qua lời kể của ông, hình ảnh Mẹ Suốt không chỉ hiện lên qua sách sử, mà sống động, gần gũi như vừa mới hôm qua.
Ông Tùng kể rằng, trong những năm kháng chiến chống Mỹ ác liệt, sông Nhật Lệ không chỉ là dòng sông quê hương mà còn là tuyến giao thông quan trọng chi viện cho chiến trường. Chính vì vậy, nơi đây thường xuyên trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội. Bom rơi, đạn nổ làm mặt sông dậy sóng, bầu trời đỏ lửa. Giữa khung cảnh ấy, người ta vẫn thấy một dáng người gầy gò, mái tóc bạc phơ, lặng lẽ chèo đò qua lại.
Mẹ Suốt khi ấy đã lớn tuổi, sức vóc không còn như thời thanh xuân. Thế nhưng mỗi khi bộ đội cần qua sông, mẹ lại có mặt. Con đò nhỏ chở theo những người lính trẻ, những thùng đạn, bao gạo… lặng lẽ rẽ sóng. Có những ngày máy bay quần thảo trên đầu, tiếng bom làm rung chuyển cả mặt nước, vậy mà mẹ vẫn không rời bến. Đối với mẹ, việc chèo đò không đơn thuần là công việc mưu sinh, mà là trách nhiệm thiêng liêng của một người mẹ đối với đất nước.
Ông Nguyễn Hữu Tùng nhớ rõ cảm giác lo lắng của người dân mỗi khi nghe tin mẹ lại ra sông giữa lúc bom đạn chưa ngớt. Ai cũng sợ điều chẳng lành xảy ra. Nhưng mẹ Suốt chỉ cười hiền hậu, giọng bình thản: “Bộ đội còn cần qua sông, thì mẹ còn chèo đò.” Câu nói mộc mạc ấy chứa đựng cả một tấm lòng lớn lao. Mẹ không nghĩ mình là anh hùng, nhưng chính sự giản dị và dũng cảm ấy đã khiến mẹ trở thành anh hùng trong lòng nhân dân.
Sau ngày đất nước hòa bình, để ghi nhớ công lao của mẹ, tượng đài được dựng lên bên dòng Nhật Lệ – nơi từng in dấu bao chuyến đò năm xưa. Bức tượng khắc họa hình ảnh người mẹ tay nắm mái chèo, ánh mắt hướng ra sông xa xăm, như vẫn đang chờ đợi một chuyến đò mới. Với ông Tùng, mỗi lần đi ngang qua tượng đài, ký ức cũ lại ùa về: tiếng sóng vỗ, tiếng máy bay gầm rú và dáng mẹ lặng lẽ giữa khói lửa.
Hôm nay, dòng Nhật Lệ đã hiền hòa trở lại, những chuyến đò bình yên nối bờ. Nhưng tượng đài vẫn đứng đó, nhắc nhở bao thế hệ về một thời không thể quên. Qua lời kể của nhân chứng Nguyễn Hữu Tùng, Tượng đài Mẹ Suốt không chỉ là biểu tượng lịch sử, mà còn là hình ảnh tiêu biểu của người mẹ Việt Nam anh hùng – bình dị mà phi thường, âm thầm mà vĩ đại.
Câu chuyện ấy gửi gắm một thông điệp sâu sắc: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh lặng lẽ. Tượng đài Mẹ Suốt vì thế không chỉ đứng bên dòng sông Nhật Lệ, mà còn đứng vững trong lòng mỗi người dân Việt Nam – như một lời nhắc nhở về lòng biết ơn, về trách nhiệm và về tình yêu quê hương đất nước không bao giờ tắt.


