Cựu chiến binh

Câu chuyện lịch sử A4 (84)

Câu chuyện lịch sử

Quảng Trị04/03/2026Trần Minh Hải (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

LAO BẢO: KHÚC BI TRÁNG VÀ "NGỌN LỬA" NGUYỄN CHÍ THANH

Trong hệ thống nhà tù của thực dân Pháp, Lao Bảo là nơi "đi dễ khó về", nơi mà kẻ thù tin rằng sự khắc nghiệt của thiên nhiên và xiềng xích sẽ bào mòn ý chí con người. Nhưng chính tại đây, Đại tướng Nguyễn Chí Thanh đã biến những ngày tháng ngục tù thành một "bản giao hưởng" của lòng quả cảm và tinh thần lạc quan cách mạng.

Nhân chứng: Người thanh niên mang tên Nguyễn Vịnh

Năm 1938, người thanh niên Nguyễn Vịnh (sau này là Đại tướng Nguyễn Chí Thanh) bị bắt và đày lên Lao Bảo. Ở tuổi đôi mươi tràn đầy nhiệt huyết, ông bước vào cổng nhà tù với đôi chân xiềng xích nhưng cái đầu luôn ngẩng cao. Giữa những "xà phòng" (phòng giam) chật hẹp và ẩm thấp, ông chính là người giữ lửa cho anh em đồng chí.

Câu chuyện: Cuộc tuyệt thực và "vũ khí" của người tù

Một trong những câu chuyện lay động và thể hiện rõ nhất bản lĩnh của Nguyễn Chí Thanh tại Lao Bảo chính là việc ông tổ chức và lãnh đạo các cuộc đấu tranh đòi cải thiện chế độ sinh hoạt.

"Chúng định dùng cái đói để khuất phục ta, thì ta sẽ dùng cái đói để làm vũ khí quật lại chúng!" – Đó là tinh thần của cuộc tuyệt thực kéo dài nhiều ngày mà ông là người khởi xướng.

Dưới sự dẫn dắt của ông, những người tù vốn dĩ gầy gò, ốm yếu vì sốt rét rừng đã đoàn kết lại như một khối thép. Họ không ăn, không làm việc khổ sai, dùng sự im lặng đáng sợ để đối đầu với họng súng và roi vọt của giám ngục Pháp. Sự kiên trì ấy đã buộc kẻ thù phải nhượng bộ, phải nới lỏng kìm kẹp. Đó không chỉ là một cuộc đấu tranh sinh tồn, mà là một "bản hòa tấu" của sự đồng lòng.

Chi tiết đắt giá: Tiếng cười giữa "địa ngục trần gian"

Chi tiết đắt giá nhất khi nhắc về Nguyễn Chí Thanh ở Lao Bảo chính là tiếng cười và tinh thần văn nghệ.

Lời nhắn nhủ: Ông thường bảo với đồng đội: "Kẻ thù sợ nhất là khi thấy chúng ta vẫn cười được".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn