Cựu chiến binh

câu chuyện lịch sử a4 nèe

câu chuyện lịch sử

Quảng Trị27/02/2026Đoàn Thị Như Quỳnh (Phường Quảng Trị)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dòng sông máu

Trong ký ức mùa hè 1972 - Sông Thạch Hãn không chỉ là một thực thể địa lý mà còn là một chứng nhân lịch sử đầy bi tráng. Dòng sông này đã gắn liền với những trang sử hào hùng của dân tộc, đặc biệt là trong Mùa Hè đỏ lửa năm 1972, trong 81 ngày đêm chiến đấu bảo vệ Thành cổ Quảng Trị. Câu chuyện về dòng sông Thạch Hãn trong mùa hè năm 1972 không chỉ là ký ức của một cá nhân, mà là nỗi đau và niềm tự hào chung của một thế hệ. Nhân chứng sống tiêu biểu: ông Lê Bá Dương ( 10/04/1953) là một trong nhà báo và nghệ sĩ nhiếp ảnh tài năng của nước ta và là người chiến sĩ tiêu biểu của chiến trận Quảng Trị trong 81 ngày đêm khói lửa. Ông thường kể về con đường máu trên mặt nước Thành Cổ Quảng Trị nằm ở bờ Nam sông Thạch Hãn. Trong 81 ngày đêm, toàn bộ việc tiếp tế lương thực, vũ khí và đưa thương binh ra ngoài đều phải đi qua con sông này. Địch biết rõ đây là huyết mạch duy nhất nên đã phong tỏa bằng đủ mọi loại hỏa lực: từ pháo hạm đội ngoài biển, máy bay B-52 đến pháo bầy từ các căn cứ xung quanh. Mỗi một quả pháo rơi xuống lòng sông, cột nước dựng đứng cao hàng chục mét, kèm theo đó là áp lực nước kinh khủng có thể làm vỡ lồng ngực người lính đang bơi. Chính vì vậy để tiếp tế lương thực thì việc vượt sông thường diễn ra vào ban đêm để tránh máy bay, các chiến sĩ phải vừa bơi, vừa đẩy những chiếc phà tự chế bằng lốp ô tô hoặc nilon gói kín súng đạn. Có những đêm, một đại đội hàng trăm người xuống sông nhưng khi sang đến bờ Nam chỉ còn lại vài chục. Nhiều người hy sinh mà không để lại dấu vết, thi thể tan vào dòng nước hoặc bị dòng chảy xiết cuốn đi mất dấu. Ông Lê Bá Dương là một trong những người may mắn sống sót qua những chuyến vượt sông đó. Ông kể lại rằng, có những thời điểm hỏa lực đánh rát đến mức cá trên sông chết nổi trắng bụng, còn nước sông thì không bao giờ trong được. Nó luôn đục ngầu vì đất đá bị xới tung và đỏ quạch bởi máu của hàng ngàn chiến sĩ đổ xuống. Có những chiến sĩ bị thương trên đường bơi, nhưng để không làm lộ vị trí của đơn vị hoặc không làm vướng chân đồng đội, họ đã lặng lẽ buông tay khỏi phao, để dòng nước cuốn đi trong thầm lặng. "Đáy sông còn đó bạn tôi nằm" Năm 1987, khi quay lại thăm chiến trường xưa, nhìn dòng sông Thạch Hãn xanh ngắt bình yên, Lê Bá Dương đã không cầm được nước mắt. Ông hái những nhành hoa dại bên bờ, thả xuống dòng nước và viết nên những câu thơ mà sau này trở thành "bản thông điệp" của Thành Cổ. Lời thơ chính là sự khẳng định: Dưới lớp cát và lòng sông kia, tuổi xuân của cả một thế hệ sinh viên, chiến sĩ vẫn đang nằm lại. Họ không có nấm mồ riêng, dòng sông chính là nấm mồ chung vĩnh hằng của họ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn