Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện lịch sử bà Hoàng Thị Lý - thanh niên xung phong

Phú Thọ24/12/2025Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi tên là Hoàng Thị Lý, sinh ra và lớn lên tại xã Vân Bán. Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, tôi vừa tròn mười chín tuổi. Thấy anh em trong làng lần lượt lên đường ra trận, nhìn quê hương ngày đêm tiễn con em đi chiến đấu, tôi hiểu rằng tuổi trẻ của mình không thể chỉ gắn với ruộng đồng, mà phải góp sức cho Tổ quốc.

Năm ấy, tôi tình nguyện tham gia lực lượng Thanh niên xung phong. Ngày rời quê, mẹ tôi dúi vào tay tôi chiếc khăn tay cũ, dặn: “Ra đi thì cố gắng giữ mình, làm việc cho tốt, góp sức cùng bộ đội.” Tôi gật đầu mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi, nhưng trong lòng đầy quyết tâm. Vào đơn vị, chúng tôi được phân công làm nhiệm vụ mở đường, san lấp hố bom, vận chuyển lương thực, đạn dược và cáng thương binh. Công việc tưởng chừng chỉ là lao động, nhưng thực chất luôn đối mặt với hiểm nguy. Ban ngày máy bay Mỹ quần thảo, bom nổ rung trời, ban đêm chúng tôi mới tranh thủ ra đường làm việc. Có những đêm đất đá chưa kịp nguội hơi bom, chúng tôi đã phải lao ra san lấp để kịp thông đường cho xe ra tiền tuyến. Tôi nhớ mãi lần đầu tiên chứng kiến bom nổ ngay trước mắt. Đất đá tung lên như mưa, khói bụi mù mịt. Tôi hoảng sợ đến run người, nhưng khi nhìn thấy các chị, các anh vẫn lao vào cứu đồng đội bị thương, tôi tự nhủ mình không được yếu đuối. Chúng tôi nắm tay nhau, động viên nhau tiếp tục làm việc, bởi mỗi con đường được thông là thêm một đoàn xe kịp ra chiến trường.

Những ngày mưa rừng, đường trơn trượt, gánh hàng nặng trĩu trên vai, chân phồng rộp, tay rớm máu. Nhiều đêm đói lả, mỗi người chỉ có nắm cơm vắt với muối vừng, nhưng ai cũng nhường nhau phần dễ ăn hơn. Có đồng đội của tôi đã mãi mãi nằm lại bên những con đường chúng tôi mở, tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần tiễn bạn đi, chúng tôi chỉ biết siết chặt tay nhau, nuốt nước mắt vào trong để tiếp tục công việc. Trong gian khổ, điều khiến tôi vững lòng nhất chính là tình đồng đội và niềm tin chiến thắng. Chúng tôi thường kể cho nhau nghe về quê hương, về xã Vân Bán yên bình với ruộng đồng, bờ tre, để có thêm động lực vượt qua sợ hãi và nhớ nhà. Tôi luôn tin rằng, mỗi nhát cuốc mình bổ xuống, mỗi gánh đất mình gùi đi đều góp phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của đất nước. Ngày nghe tin chiến tranh kết thúc, tôi òa khóc. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui, nhưng cũng là nỗi xót xa cho những đồng đội không kịp trở về. Tôi may mắn sống sót, được trở lại quê hương Vân Bán, mang theo trong tim ký ức không bao giờ phai của những năm tháng thanh xuân đã gửi trọn cho Tổ quốc. Giờ đây, khi kể lại câu chuyện này, tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Đó là thành quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và máu xương của những người đi trước – trong đó có những thanh niên xung phong đã lặng lẽ hy sinh cả tuổi xuân của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn