CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ CỦA BÁC CỰU CHIẾN BINH HOÀNG VĂN NGHĨA
Trong ngôi nhà nhỏ giữa thôn, người dân Quy Mông ai cũng quen với dáng người chậm rãi, hiền hòa của bác Hoàng Văn Nghĩa – cựu chiến binh từng đi qua những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Mỗi khi nhắc về chiến trường, ánh mắt bác chợt xa xăm, như sống lại một thời “trai làng cất bước ra đi, gửi tuổi trẻ giữa bom đạn”.
Bác Nghĩa nhập ngũ khi vừa tròn 20 tuổi. Ngày lên đường, mẹ bác chỉ kịp dúi vào tay con trai chiếc khăn tay thêu vội, dặn:
“Đi thì đi cho xứng với trai làng, nhưng giữ mình mà về, con nhé.”
Những lời dặn ấy theo bác suốt những tháng ngày hành quân qua rừng sâu, suối dữ.
Đơn vị của bác hoạt động tại chiến trường miền Trung – nơi mà bác gọi là “vùng đất đỏ lửa”. Bom Mỹ đánh phá ngày đêm, đất rung dưới chân, cây rừng gãy rạp, nhưng những người lính trẻ vẫn kiên cường bám trụ trận địa.
Bác nhớ nhất là một trận đánh kéo dài gần 10 giờ đồng hồ, khi đơn vị bị bao vây và lực lượng địch áp đảo. Thương vong nhiều, đạn dược cạn kiệt, nhưng không ai rời vị trí. Chính trong khoảnh khắc sinh tử đó, bác Nghĩa – khi ấy là chiến sĩ thông tin – đã lao qua làn đạn để nối lại đường dây liên lạc bị cắt. Nhờ đó, đơn vị giữ được liên lạc chỉ huy, giữ vững trận địa và bảo toàn lực lượng.
Bác cười hiền mà nói:
“Lúc ấy chỉ nghĩ phải làm cho bằng được, chứ không nghĩ mình sẽ sống hay chết.”
Trong ký ức bác Nghĩa, có những đồng đội đã nằm lại mãi mãi trên chiến trường – những người bạn cùng quê, cùng nhập ngũ, cùng chia nhau từng vắt cơm sắn, từng chén nước suối. Có người ngã xuống khi tuổi đời còn chưa đến hai mươi.
Bác trầm giọng:
“Đi qua chiến tranh, điều day dứt nhất là nhiều người đã không có ngày trở về.”
Hòa bình lập lại, bác Hoàng Văn Nghĩa trở về quê hương với những thương tật âm ỉ trong người – hậu quả của những năm tháng khói lửa. Nhưng bác không cho phép mình dừng lại. Bác tham gia lao động sản xuất, xây dựng quê hương, tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh, tích cực tuyên truyền cho lớp trẻ về truyền thống yêu nước, tinh thần trách nhiệm với cộng đồng.
Bác từng nói trong một buổi gặp mặt thanh niên:
“Chiến tranh đã lấy đi của chúng tôi tuổi trẻ, nhưng chúng tôi mong thế hệ hôm nay giữ lấy hòa bình bằng sự tử tế, trách nhiệm và cố gắng mỗi ngày.”
Hôm nay, bác Hoàng Văn Nghĩa là một trong những cựu chiến binh tiêu biểu của xã. Bác sống giản dị, gương mẫu, tích cực trong các phong trào xây dựng nông thôn mới, giữ gìn an ninh trật tự thôn bản. Bác là người được bà con quý trọng, lớp trẻ kính nể.
Câu chuyện của bác là một phần lịch sử sống của Quy Mông – nhắc nhở mỗi chúng ta rằng hòa bình hôm nay được xây đắp từ máu, nước mắt và lòng kiên trung của biết bao người lính.



