Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Câu chuyện lịch sử của ông Nguyễn Hữu Thuyết

Câu chuyện lịch sử của ông Nguyễn Hữu Thuyết

Phú Thọ03/02/2026Đoàn xã Vân Bán (Đoàn xã Vân Bán)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi sinh năm 1942, lớn lên khi đất nước còn nhiều đau thương vì chiến tranh. Tuổi thơ của chúng tôi gắn liền với những lần sơ tán, với tiếng còi báo động và những câu chuyện về tinh thần chiến đấu của các anh bộ đội. Chính những điều đó đã sớm gieo vào lòng tôi ước nguyện được góp sức mình cho Tổ quốc. Khi vừa đến tuổi thanh niên, tôi tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ngày chia tay gia đình, mẹ tôi chỉ dặn một câu giản dị: ‘Đi làm nhiệm vụ thì phải giữ vững tinh thần, dù khó khăn đến đâu cũng không được lùi bước.’ Lời dặn ấy trở thành hành trang theo tôi suốt những năm tháng nơi chiến trường. Những ngày hành quân thật không dễ dàng. Chúng tôi đi bộ hàng chục cây số qua rừng sâu, mang theo đầy đủ trang bị trên vai. Có những đêm ngủ võng giữa đại ngàn, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên tấm tăng, vừa mệt vừa nhớ nhà nhưng không ai than vãn. Anh em luôn động viên nhau rằng gian khổ hôm nay là để đổi lấy hòa bình ngày mai. Tôi nhớ nhất một trận chiến đấu ác liệt khi đơn vị được giao nhiệm vụ giữ một vị trí quan trọng. Địch tấn công dữ dội bằng pháo và hỏa lực mạnh, khói lửa phủ kín cả trận địa. Khi hiệu lệnh vang lên, chúng tôi lập tức vào vị trí, quyết tâm không để đối phương tiến lên. Tiếng súng nổ dồn dập, đất đá bắn tung quanh người. Dù rất căng thẳng, tôi vẫn tự nhủ phải bình tĩnh để phối hợp cùng đồng đội. Giữa lúc trận đánh đang quyết liệt, một quả đạn phát nổ gần khiến tôi bị thương. Cơn đau khiến tôi choáng váng, nhưng nhìn anh em vẫn bám trụ, tôi cố gắng chịu đựng cho đến khi được đồng đội đưa ra phía sau sơ cứu. Sau trận đánh ấy, điều khiến tôi day dứt nhất là có những người đồng đội đã không thể trở về. Họ ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo bao ước mơ còn dang dở. Chính sự hy sinh ấy càng khiến tôi hiểu rằng mình phải sống thật xứng đáng — sống thay cả phần của những người đã ngã xuống.

Ngày đất nước hòa bình, trở về quê hương với những vết thương của chiến tranh, tôi không xem đó là mất mát mà là dấu ấn của một thời tuổi trẻ cống hiến. Tôi tích cực lao động, tham gia các hoạt động tại địa phương và luôn nhắc nhở con cháu phải biết yêu nước, sống nghĩa tình. Giờ đây, nhìn quê hương ngày càng đổi mới, tôi càng thấm thía giá trị của hòa bình. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ hôm nay luôn ghi nhớ lịch sử, chăm chỉ học tập, rèn luyện bản thân và chung tay xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn. Bởi độc lập, tự do mà chúng ta đang có đã được đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi, nước mắt và cả máu của cha anh.”

Câu chuyện của ông Nguyễn Hữu Thuyết - thương binh xã Vân Bán là hình ảnh tiêu biểu về tinh thần kiên cường của người lính Việt Nam — những con người bình dị đã sẵn sàng hy sinh tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc, góp phần làm nên những trang sử hào hùng cho dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện lịch sử của ông Nguyễn Hữu Thuyết | Câu chuyện thời hoa lửa