Câu chuyện lịch sử: Đặng Thùy Trâm – Bức thư chưa kịp gửi mẹ
Câu chuyện lịch sử: Đặng Thùy Trâm – Bức thư chưa kịp gửi mẹ
Câu chuyện lịch sử: Đặng Thùy Trâm – Bức thư chưa kịp gửi mẹ
Giữa núi rừng Quảng Ngãi những năm 1969–1970, nơi bom đạn ngày đêm cày xới, có một nữ bác sĩ trẻ luôn mang trong tim hai tình yêu lớn: tình yêu dành cho Tổ quốc và tình yêu dành cho gia đình. Đó là bác sĩ Đặng Thùy Trâm.
Ở chiến trường, cuộc sống vô cùng gian khổ. Mỗi ngày, chị cùng đồng đội băng rừng, vượt suối để đến các trạm quân y, chăm sóc thương binh. Có những ngày phải làm việc liên tục từ sáng đến khuya, không có đủ gạo ăn, không có thuốc men, nhưng chị chưa bao giờ than phiền.
Một buổi chiều, sau khi hoàn thành việc cứu chữa cho các thương binh, chị nhận được tin có đơn vị sắp trở về miền Bắc công tác. Đồng đội bảo:
"Thùy Trâm, nếu có thư gửi gia đình thì tranh thủ viết đi, biết đâu đây là chuyến chuyển thư cuối cùng trong nhiều tháng."
Đêm ấy, dưới ánh đèn dầu leo lét, chị lấy giấy bút ra viết cho mẹ.
Trong thư, chị kể về cuộc sống nơi chiến trường, nhưng chỉ nói những điều nhẹ nhàng để mẹ yên lòng:
"Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Công việc của con tuy vất vả nhưng rất có ý nghĩa. Mỗi lần cứu sống được một thương binh, con lại thấy những ngày gian khổ của mình thật đáng giá..."
Viết đến đó, chị dừng bút.
Ngoài kia, tiếng cáng thương binh vọng đến.
Một chiến sĩ vừa bị thương nặng sau trận càn.
Chị vội gấp lá thư lại, bỏ vào túi áo rồi chạy ngay đến bàn mổ.
Ca cấp cứu kéo dài suốt đêm. Khi trời gần sáng, người chiến sĩ đã qua cơn nguy kịch.
Mệt mỏi nhưng hạnh phúc, chị trở về góc hầm nhỏ. Lá thư gửi mẹ vẫn còn nằm trong túi áo.
Chị mỉm cười và nói với đồng đội:
"Để mai viết tiếp vậy."
Nhưng "ngày mai" ấy đã không bao giờ đến.
Ít lâu sau, trong một chuyến công tác, Đặng Thùy Trâm đã anh dũng hy sinh khi mới 27 tuổi.
Lá thư gửi mẹ chưa kịp hoàn thành vẫn nằm cùng những trang nhật ký, chứa đựng tình yêu thương gia đình, tình yêu quê hương và trách nhiệm của một người bác sĩ nơi tuyến lửa.
Nhiều năm sau, khi cuốn Nhật ký Đặng Thùy Trâm được trao lại cho gia đình và xuất bản, hàng triệu độc giả đã xúc động trước những dòng viết chân thành của chị. Người ta nhận ra rằng, đằng sau hình ảnh một nữ bác sĩ kiên cường là một người con luôn nhớ về mẹ, một cô gái với những ước mơ rất đỗi bình dị.
Bài học từ câu chuyện
Đặng Thùy Trâm đã chọn đặt trách nhiệm với đồng bào, đồng đội lên trên hạnh phúc riêng của mình. Chị để lại cho thế hệ sau bài học về lòng nhân ái, tinh thần cống hiến và sự hy sinh thầm lặng.
Thông điệp gửi tuổi trẻ hôm nay:
"Mỗi trang nhật ký của Đặng Thùy Trâm đều nhắc nhở chúng ta rằng, giá trị của tuổi trẻ không nằm ở việc sống bao lâu, mà ở việc đã sống như thế nào. Hãy biết yêu thương gia đình, trân trọng hòa bình, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với những người đã hy sinh cho Tổ quốc."



