CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ: KÝ ỨC TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG 15A
Trong chuyến tìm hiểu lịch sử tại Hà Tĩnh, tôi có dịp gặp và nghe bác Nguyễn Văn Bình, sinh năm 1947, quê ở huyện Hương Khê, tỉnh Hà Tĩnh, kể lại những ký ức về thời kỳ kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bác Bình là cựu thanh niên xung phong, từng làm nhiệm vụ bảo đảm giao thông trên tuyến đường 15A – một trong những tuyến đường huyết mạch chi viện cho chiến trường miền Nam.
Bác Bình kể rằng, vào năm 1968, khi mới 21 tuổi, bác đã tình nguyện tham gia lực lượng thanh niên xung phong. Nhiệm vụ của đơn vị bác là san lấp hố bom, sửa đường và dẫn đường cho các đoàn xe vận tải đi qua khu vực Hương Khê. Công việc vô cùng nguy hiểm bởi máy bay địch thường xuyên đánh phá cả ngày lẫn đêm.
Bác nhớ mãi một đêm mưa lớn vào cuối năm 1968. Khi đoàn xe chở hàng chuẩn bị đi qua, máy bay địch bất ngờ xuất hiện và ném bom xuống tuyến đường. Sau đợt oanh tạc, mặt đường bị cày xới, nhiều hố bom sâu xuất hiện. Không quản hiểm nguy, bác và các đồng đội lập tức lao ra san lấp hố bom, dùng cuốc, xẻng và những tấm gỗ để khôi phục tuyến đường. Nhờ sự nỗ lực của mọi người, đoàn xe vẫn kịp thời tiếp tục hành trình vào chiến trường.
Khi kể lại câu chuyện, ánh mắt bác Bình vẫn đầy xúc động khi nhắc đến những đồng đội đã ngã xuống. Bác nói rằng, dù chiến tranh đã qua đi, nhưng tinh thần quả cảm và tình đồng chí năm xưa sẽ mãi là ký ức không thể nào quên.
Qua câu chuyện của bác Nguyễn Văn Bình, tôi càng thấm thía những hy sinh, mất mát của thế hệ cha anh và hiểu rằng hòa bình, độc lập hôm nay là thành quả vô cùng quý giá mà mỗi người chúng ta cần trân trọng và gìn giữ.


