Câu chuyện lịch sử Ông Nguyễn Thế Đoàn
NGUYỄN THẾ ÐOÀN
(1938 - )
Nguyễn Thế Ðoàn (bí danh Hai Thủy), sanh năm 1938, quê làng Tân Phú, quận Chợ Mới, tỉnh Long Xuyên (nay là xã Tân Phú, huyện Thanh Bình, tỉnh Ðồng Tháp), nhập ngủ năm 1953. Khi được tuyên dương Anh hùng, là y sĩ, Ðội phó Ðội phẩu thuật Tiền phương tỉnh Bến Tre, đảng viên Ðảng Cộng sản Việt Nam.
Sanh trưởng trong một gia đình có cha và nhiều người theo kháng chiến, 14 tuổi ông vào dân quân du kích. Năm 1954, tập kết ra miền Bắc, được đào tạo quân y sĩ. Năm 1962, Nguyễn Thế Ðoàn trở về Nam, công tác trong Ðội phẫu thuật Tiền phương tỉnh Bến Tre. Ông cùng đồng đội cứu chữa hơn 1000 thương bịnh binh, trong đó hơn 400 thương binh vừa và nặng, phẫu thuật 55 ca trong đó có nhiều ca vỡ thận...,ông đào tạo bồi dưỡng được 17 cán bộ có tay nghề chuyên môn tốt.
Vừa phục vụ chiến đấu, Nguyễn Thế Ðoàn cùng đồng đội nhiều lần chiến đấu dũng cảm bảo vệ thương binh, diệt 34 tên địch, có 22 tên Mỹ, bị thương 30 tên, bắn rớt 6 và bị thương 6 máy bay lên thẳng. Riêng ông diệt được 6 tên Mỹ, 4 tên ngụy, bắn rớt 1 máy bay, bị thương 4 chiếc khác.
Trong trận tiến công thị xã Bến Tre đầu Xuân 1968, có thương binh bị kẹt trong nội ô, Nguyễn Thế Ðoàn xin cấp trên đưa một tốp mổ vào phục vụ. Trên đường vào thị xã, địch kiểm soát chận đường rất gắt gao, nhưng ông cùng anh em mưu trí vào được tận nơi. Mặc dù thiếu hẵn phân nửa tốp mổ (do không vào được), nhưng Nguyễn Thế Ðoàn vẫn kiên quyết tổ chức, mổ và vận động bà con trong thị xã giúp đở, lo liệu chỗ nghỉ cho thương binh. Không quản khó khăn nguy hiểm, xông pha cấp cứu dưới bom đạn địch, ông cùng với anh em tổ chức đưa 82 thương binh ra vùng giải phóng an toàn.
Trong đợt tiến công vào thị xã Bến Tre lần thứ 2, lúc Nguyễn Thế Ðoàn đang mổ một ca vỡ lá lách thì bom địch nổ rất gần, hất ông ngã xuống đất. Khi vùng dậy được, lại tiếp tục mổ. Ngày sau đó, trong một ca mổ vết thương ở bụng, công việc đang tiến hành thì một quả bom na-pan nổ, nhà bị cháy, Nguyễn Thế Ðoàn buộc phải cùng kíp mổ tạm khép vết mổ lại rồi chuyển sang hầm khác tiếp tục mổ. Thao tác mau lẹ, bình tĩnh của ông đã cứu sống được đồng đội trong hoàn cảnh cực kỳ khó khăn ác liệt. Suốt 5 ngày đêm liền, thiếu ăn, thiếu ngủ, Nguyễn Thê Ðoàn vẫn không ngừng làm việc. Có lúc ông rút máu mình cấp cứu cho thương binh.
Trong trận đánh địch ở xã Mỹ Lồng (tháng 10 năm 1967), đang giải phẩu thì 1 tiểu đoàn địch đổ xuống gần trạm quân y. Tình thế hết sức nguy cấp, Nguyễn Thế Ðoàn xử trí mau lẹ và dũng cảm, tạm khâu vết mổ, tổ chức chiến đấu và chuyển thương binh đến vị trí mới phẩu thuật tiếp. Trong cuộc di chuyển đó, ông luôn có mặt ở chỗ khó khăn nhứt.
Hôm sau địch lại lùng sục đến gần khu vực Ðội trú quân. Nguyễn Thế Ðoàn tổ chức và động viên mọi người sẵn sàng chiến đấu bảo vệ thương binh. Không bị động ngồi chờ địch đến gần, ông phân công người quản lý đơn vị, rồi một mình xách tiểu liên đi bám sát địch. Ðến gần bãi thu quân của địch ở rìa vườn cây, lợi dụng lúc chúng sơ hở, Nguyễn Thế Ðoàn bất ngờ nổ súng vào máy bay lên thẳng, bắn cháy và bị thương 3 chiếc, diệt 2 tên ngụy, bị thương 3 tên. Số máy bay còn lại hốt hoảng phải bay vọt lên cao, chuyển sang thu quân ở một bãi khác xa hơn. Ðịa điểm trú quân của Ðội vẫn giữ được bí mật, thương binh an toàn. Trong quá trình làm công tác chuyên môn gần mặt trận, thường gặp quân địch, Nguyễn Thế Ðoàn đã nhiều lần dẫn đầu tổ xung kích của Ðội phẩu thuật đánh địch, chận đứng cả đại đội địch để bảo vệ thương binh.
Nguyễn Thế Ðoàn luôn gương mẫu trong mọi công tác và sanh hoạt, nghiêm chỉnh chấp hành mọi mệnh lệnh của trên, hết lòng thương yêu đồng đội, cứu chữa thương bịnh binh, tận tình giúp đở nhân dân, được anh em tin yêu, đồng bào mến phục.
Nguyễn Thế Ðoàn đã được tặng thưởng 1 Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhì, 6 Bằng khen, 3 lần được bầu là Chiến sĩ thi đua cấp tỉnh.
Ngày 10 tháng 2 năm 1970, Nguyễn Thế Ðoàn được Chánh phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam phong tặng danh hiệu Anh hùng các lực lượng võ trang nhân dân giải phóng.



