Cựu chiến binh

Câu chuyện lịch sử số 14

Người lính trở về vẫn giữ trọn phẩm chất bộ đội cụ Hồ

Thanh Hóa14/03/2026Nguyễn Thị Khánh (Phường Quảng Phú)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Cảnh Vẫy: Khúc Quân Hành Giữa Những Năm Tháng Đạn Bom

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, những người lính nhập ngũ năm 1966 như bác Nguyễn Cảnh Vẫy (sinh năm 1943) được xem là thế hệ nòng cốt, những người đã trực tiếp đối đầu với giai đoạn không quân Mỹ đánh phá miền Bắc dữ dội nhất và chiến trường miền Nam bước vào thời điểm ác liệt.

1. Lên đường theo tiếng gọi non sông (1966)

Năm 1966, khi vừa tròn 23 tuổi – cái tuổi sung sức nhất của một người đàn ông, bác Nguyễn Cảnh Vẫy đã tạm biệt quê hương để khoác lên mình màu áo xanh bộ đội. Đây là thời điểm mà cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước đang đòi hỏi sự chi viện tối đa cho tiền tuyến. Mang theo lý tưởng cao đẹp của thế hệ thanh niên thời bấy giờ, bác bước vào quân ngũ với một quyết tâm sắt đá: sẵn sàng hy sinh để bảo vệ độc lập, tự do cho Tổ quốc.

2. Người Tiểu đội phó trách nhiệm (B1)

Dù thời gian tại ngũ từ năm 1966 đến 1968 chỉ kéo dài 2 năm, nhưng đây lại là hai năm "lửa thử vàng, gian nan thử sức". Với chức vụ B1 (Tiểu đội phó), bác Nguyễn Cảnh Vẫy không chỉ là một tay súng kiên cường mà còn là người chỉ huy trực tiếp tại cơ sở.

Trong bối cảnh đạn bom ác liệt, trọng trách của một Tiểu đội phó rất nặng nề: vừa phải đảm bảo tác chiến chính xác, vừa phải chăm lo cho tinh thần và sự an toàn của anh em trong tiểu đội. Bác đã cùng đồng đội nếm trải những ngày đêm bám trụ trận địa, những buổi hành quân dưới làn mưa bom, và cả những thiếu thốn về lương nhu nhưng đầy ắp tình đồng chí. Hai năm ấy tuy ngắn nhưng giá trị bằng cả một đời người bởi bác đã sống giữa lằn ranh sinh tử để bảo vệ từng tấc đất quê hương.

3. Trở về và giữ vững phẩm chất bộ đội Cụ Hồ (1968)

Năm 1968, năm của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Mậu Thân đầy biến động, bác Nguyễn Cảnh Vẫy hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về địa phương.

Rời xa khói lửa chiến trường, bác mang theo bản lĩnh của một người chỉ huy tiểu đội về với cuộc sống đời thường. Dù không còn cầm súng, nhưng tác phong quân đội và sự kỷ luật đã thấm sâu vào máu thịt, giúp bác trở thành một tấm gương sáng trong lao động và sản xuất tại quê nhà. Đối với con cháu, bác luôn là một người ông, người cha mẫu mực – một "pho sử sống" kể về những năm tháng hào hùng nhưng cũng đầy gian khổ mà thế hệ các bác đã đi qua.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn