Khác

Câu chuyện lịch sử số 157

Những kí ức không bao giờ quên

An Giang16/06/2026Chi Đoàn Quân Sự (Đoàn đặc khu Kiên Hải)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lớn lên trong thời kháng chiến chống Mỹ, bà Đoàn Thị Xủi là một người Miền Nam chân chất và hiền lành. Tuy không là người chiến sĩ trực tiếp ra chiến trường, nhưng cũng đã chứng kiến vô vàng cảnh đau thương, khói của bom đạn, tiếng hú lên của còi báo hiệu thông báo thả bom mà có muốn quên cũng khó mà quên được. Bà kể: "Có một lần trên đường đi chợ về, tiếng còi báo động thả bom báo hiệu dân chúng chui xuống lô cốp để đảm bảo an toàn. Tôi nhanh chóng tìm ngay một lô cốp gần đó để chui vào, khi tìm thấy thì bên trong lô cốp đã đông nghẹt người, tôi ngồi sát mép, sau tôi còn có thêm một cô nữa, cô đó cổ ngồi ngoài cùng. Ở ngoài tôi nghe thấy tiếng bom đạn xả liên tục bên ngoài, mặt đất rung lên rồi cái cô kia gục đầu dựa vai tôi, tôi quay qua nhìn thì thấy người cô chảy máu, cô bị đạn lạc xả trúng vào người, khoảng khắc ấy sợ hãi lắm và không bao giờ bà quên". Khi ấy bà Xủi khoảng 18 tuổi. Hỏi thêm về những gì đã xảy ra vào thời đó, bà Xủi kể thêm: "Tụi nó cứ canh có người lạ vào là xách súng chạy đi tìm, nghi ngờ Việt Cộng, chỗ nào nghĩ có Việt Cộng, tụi nó sẽ lục soát và thả bom vào các căn cứ mà tụi nó nghĩ là có Việt Cộng, nó xả súng đạn xong thì lại cho người lại gom xác người chết, băng bó người bị thương".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn