Câu chuyện lịch sử số 17
Người lính trở về vẫn giữ trọn phẩm chất bộ đội cụ Hồ
Nguyễn Trọng Bê: Người Chiến Sĩ Của Những Năm Tháng Tiếp Quản
Trong dòng chảy lịch sử Việt Nam, năm 1954 là một mốc son chói lọi. Đó cũng chính là năm chàng thanh niên Nguyễn Trọng Bê, sinh năm 1932, chính thức bước vào cuộc đời quân ngũ ở tuổi 22 – độ tuổi chín chắn và tràn đầy nhiệt huyết cách mạng.
1. Nhập ngũ giữa hào khí chiến thắng (1954)
Bác Nguyễn Trọng Bê nhập ngũ đúng vào năm 1954, thời điểm mà cả dân tộc đang dồn sức cho chiến dịch Điện Biên Phủ và sau đó là tiếp quản thủ đô. Là một người lính trưởng thành từ sau hòa bình lập lại, bác thuộc thế hệ "lớp cha trước, lớp con sau" gánh vác trọng trách bảo vệ thành quả cách mạng non trẻ và xây dựng miền Bắc tiến lên xã hội chủ nghĩa, làm hậu phương vững chắc cho tiền tuyến miền Nam.
2. Bản lĩnh người Hạ sĩ (H2)
Trong suốt 6 năm phục vụ trong quân đội (1954 - 1960), bác đã rèn luyện và trưởng thành với cấp bậc H2 (Hạ sĩ). Đây là giai đoạn quân đội ta chuyển từ lối đánh du kích sang xây dựng quân đội chính quy, hiện đại.
Trong ký ức của những người lính thời kỳ này, đó là những năm tháng thắt lưng buộc bụng nhưng hừng hực khí thế. Bác cùng đơn vị tham gia vào các nhiệm vụ quan trọng như:
Tiếp quản các vùng mới giải phóng, đảm bảo an ninh trật tự.
Tham gia các đợt huấn luyện quân sự chính quy, sẵn sàng chiến đấu bảo vệ vùng trời, vùng biển miền Bắc.
Trực tiếp tham gia lao động sản xuất, đắp đê, làm đường, xây dựng các công trình kinh tế đầu tiên của chế độ mới.
Dù ở vị trí nào, người Hạ sĩ Nguyễn Trọng Bê cũng luôn thể hiện sự gương mẫu, kỷ luật và tinh thần vượt khó. Đối với bác, mỗi tấc đất quê hương được giữ vững trong hòa bình đều quý giá như chính xương máu của đồng đội đã ngã xuống.
3. Hoàn thành nhiệm vụ và trở về (1960)
Năm 1960, khi miền Bắc đã cơ bản ổn định và bước vào thực hiện kế hoạch 5 năm lần thứ nhất, bác Nguyễn Trọng Bê xuất ngũ trở về địa phương ở tuổi 28.
Rời quân ngũ sau 6 năm cống hiến, bác mang theo bản lĩnh thép của người lính cụ Hồ vào cuộc sống đời thường. Bác trở thành một hạt nhân nòng cốt tại địa phương, đem những kiến thức kỷ luật và tác phong quân đội áp dụng vào lao động sản xuất. Đối với gia đình và xóm giềng, bác luôn là một người ông, người cha mẫu mực, người giữ lửa truyền thống cách mạng cho thế hệ sau.


