Câu chuyện lịch sử số 19
Cô Gấm - thân nhân liệt sỹ kể về chồng mình, mặc dù ông đã mất nhưng hình ảnh về ông sẽ mãi là tấm gương để con cháu noi theo.
Cô Gấm kể về những ngày tham gia kháng chiến của chồng tôi là chuỗi ký ức không thể nào quên, dù chiến tranh đã lùi xa và ông cũng đã đi về cõi vĩnh hằng. Ông thường kể lại những năm tháng sống giữa rừng sâu, hành quân trong mưa bom bão đạn, thiếu thốn trăm bề nhưng vẫn một lòng kiên trung với Tổ quốc. Có những đêm dài không ngủ, ông cùng đồng đội chia nhau từng nắm cơm, từng ngụm nước, động viên nhau vượt qua gian khổ, giữ vững niềm tin vào ngày chiến thắng. Chính những ký ức ấy đã theo ông suốt cuộc đời, trở thành niềm tự hào và cũng là nỗi nhớ khôn nguôi. Giờ đây, dù ông đã không còn, nhưng những câu chuyện ông từng kể, những kỷ vật ông để lại vẫn nhắc nhở chúng tôi về một thời hào hùng, về sự hy sinh thầm lặng để có được cuộc sống bình yên hôm nay. Kỷ niệm về ông sẽ mãi là ánh lửa ấm áp, soi sáng cho thế hệ con cháu tiếp bước, sống xứng đáng với những gì ông đã cống hiến.



