Cựu chiến binh

Câu chuyện lịch sử số 2

Người lính trở về giữ chọn phẩm chất Bộ đội cụ Hồ

Thanh Hóa14/03/2026Nguyên thị Khánh (Phường Quảng Phú)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Người Trở Về Từ Khói Lửa: Câu Chuyện Về Bác Hà Thắng Lợi

Trong căn nhà nhỏ ấm cúng, bác Hà Thắng Lợi thường ngồi lặng yên bên ấm trà xanh, đôi mắt xa xăm nhìn ra khoảng sân nắng. Sinh năm 1948, ở cái tuổi "xưa nay hiếm", bác vẫn giữ được tác phong nhanh nhẹn và đôi vai thẳng của một người lính cụ Hồ.

Năm 1965, khi mới vừa tròn 17 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, chàng thanh niên Hà Thắng Lợi đã tạm biệt gia đình, gác lại những dự định cá nhân để lên đường nhập ngũ. Đó là những năm tháng miền Bắc hừng hực khí thế "Ba sẵn sàng", tất cả vì miền Nam ruột thịt.

Với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng ý chí sắt đá, bác chính thức bước vào cuộc đời quân ngũ, mang theo hành trang là niềm tin vào ngày thống nhất.

Suốt 9 năm ròng rã từ 1965 đến 1974, dấu chân của bác đã in khắp các chiến trường ác liệt nhất. Với cấp bậc H2 (Hạ sĩ), bác không quản ngại hiểm nguy, trực tiếp tham gia vào những trận đánh then chốt.

Trong ký ức của bác, những đêm hành quân xuyên rừng, những cơn sốt rét rừng hành hạ hay những lúc đối mặt trực diện với hỏa lực địch vẫn còn vẹn nguyên. Bác kể rằng, ở chiến trường, cái chết và sự sống chỉ cách nhau gang tấc, nhưng tình đồng chí, đồng đội và lòng yêu nước đã giúp bác cùng các anh em vượt qua tất cả.

Năm 1974, bác Hà Thắng Lợi xuất ngũ, trở về quê hương với hành trang là những vết sẹo của chiến tranh. Là một thương binh (TB), những khi trái gió trở trời, vết thương cũ lại đau nhức, nhắc nhớ về một thời đạn bom khốc liệt.

Thế nhưng, đúng như lời dạy của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế", bác Lợi không bao giờ đầu hàng hoàn cảnh. Bác tích cực tham gia vào các hoạt động tại địa phương, là tấm gương sáng cho con cháu và thế hệ trẻ noi theo về đức tính cần cù, chịu khó và sự trung thực.

"Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần của người lính năm xưa vẫn luôn rực cháy trong tim. Với bác Lợi, hạnh phúc lớn nhất không phải là danh vọng, mà là được thấy đất nước hòa bình và con cháu trưởng thành trong no ấm."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn