Câu chuyện lịch sử số 3
Người lính trở về vẫn giữ trọn phẩm chất bộ đội cụ Hồ
Nguyễn Trọng Trinh: Người Chiến Sĩ Giữ Trọn Lời Thề Độc Lập
Trong ký ức của những người dân địa phương, bác Nguyễn Trọng Trinh không chỉ là một người cao tuổi mẫu mực, mà còn là một "nhân chứng sống" của một thời hoa lửa. Sinh năm 1939, bác thuộc thế hệ lớn lên trong khói lửa, sớm hun đúc một tinh thần yêu nước nồng nàn.
Năm 1962, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bắt đầu bước vào giai đoạn cam go, chàng thanh niên Nguyễn Trọng Trinh ở tuổi 23 đã quyết định gác lại tình riêng để lên đường tòng quân. Đó là thời điểm mà khẩu hiệu "Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước" đang vang vọng khắp các nẻo đường miền Bắc.
Với cấp bậc U2 (Thượng sĩ), bác không chỉ là một người lính cầm súng mà còn là một người chỉ huy cấp phân đội, mang trên vai trọng trách dìu dắt những chiến sĩ trẻ hơn, giữ vững kỷ luật và tinh thần chiến đấu giữa lằn ranh sinh tử.
Từ năm 1962 đến năm 1974, suốt 12 năm ròng rã, dấu chân của bác Trinh đã in trên khắp các chiến trường miền Nam ác liệt. Đó là 12 năm của:
· Những đêm hành quân không ngủ dưới làn bom tọa độ.
· Những bữa cơm sẻ nửa, bát nước rau rừng cùng đồng đội.
· Những trận đánh giáp lá cà, nơi bản lĩnh và ý chí quyết thắng được thử thách cao độ.
Đến năm 1974, khi ngày thống nhất đất nước đã cận kề, bác chính thức xuất ngũ, khép lại hành trình binh nghiệp trực tiếp để trở về xây dựng quê hương.
Ngày trở về, hành trang của bác Trinh không có gì ngoài chiếc ba lô sờn cũ và tấm Huân chương Kháng chiến (HCCK) – sự ghi nhận cao quý nhất của Đảng và Nhà nước dành cho những đóng góp, hy sinh vô bờ bến của bác đối với sự nghiệp giải phóng dân tộc.
Hiện nay, với tư cách là một Bệnh binh (BB), những vết thương và sự khắc nghiệt của chiến trường năm xưa vẫn đôi khi làm ảnh hưởng đến sức khỏe. Thế nhưng, người ta chưa bao giờ thấy bác than vãn. Ngược lại, bác vẫn giữ vững phong thái của một Thượng sĩ năm nào: nghiêm túc, giản dị và luôn đầy lòng nhân ái.



