câu chuyện lịch sử tham gia kháng chiến chống Mỹ của ông Hoàng Văn Ký
Tôi là Hoàng Văn Ký, sinh ra và lớn lên tại xã Vân Bán. Những năm đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, quê hương tôi cũng không lúc nào được yên. Khi đế quốc Mỹ leo thang bắn phá miền Bắc, tiếng máy bay gầm rú, tiếng bom nổ vang lên không chỉ ngoài mặt trận mà còn in hằn trong tâm trí mỗi người dân quê tôi.
Năm tôi tròn hai mươi tuổi, nhìn bạn bè cùng trang lứa lần lượt lên đường nhập ngũ, tôi không thể đứng ngoài. Tôi viết đơn tình nguyện tham gia quân đội với suy nghĩ rất giản dị: đất nước đang cần, mình không thể chùn bước. Ngày rời Vân Bán lên đường, mẹ tôi tiễn tôi ra đầu làng. Bà không khóc, chỉ lặng lẽ dặn: “Con đi đánh giặc cho tròn bổn phận, mẹ ở nhà sẽ thay con lo việc gia đình.” Lời dặn ấy theo tôi suốt những năm tháng chiến trường. Vào đơn vị, tôi cùng đồng đội hành quân vượt dãy Trường Sơn vào chiến trường miền Nam. Con đường ra trận vô cùng gian nan: ban ngày phải ẩn nấp tránh máy bay Mỹ, ban đêm mới tranh thủ hành quân. Bom đạn cày xới núi rừng, nhiều đoạn đường bị vùi lấp, chúng tôi phải dùng tay không đào bới để mở lối đi. Có những đêm mưa rừng lạnh buốt, đói rét và sốt rét hành hạ, nhưng không ai bỏ lại đồng đội phía sau. Tôi đã trực tiếp tham gia nhiều trận chiến ác liệt. Khói lửa mù mịt, tiếng bom nổ chát chúa, có lúc cái chết ở ngay trước mắt. Nhiều đồng chí, đồng đội của tôi đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ. Có người vừa hôm trước còn ngồi chia nhau nắm cơm vắt, hôm sau đã vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu. Mỗi lần tiễn biệt đồng đội, lòng tôi đau quặn thắt, nhưng chúng tôi không cho phép mình gục ngã, bởi phía sau là Tổ quốc, là nhân dân đang chờ ngày thống nhất.
Trong gian khổ, điều giúp tôi đứng vững chính là tình đồng chí, đồng đội. Chúng tôi nhường nhau từng ngụm nước, từng viên thuốc, động viên nhau vượt qua những cơn sốt rét và nỗi nhớ quê da diết. Những lúc hiếm hoi được nghỉ ngơi, tôi thường nghĩ về xã Vân Bán – nơi có cha mẹ già, có ruộng đồng và mái nhà nhỏ luôn mong tôi ngày trở về. Chính hình ảnh quê hương ấy đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh để bước tiếp. Ngày nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, tôi và đồng đội ôm chầm lấy nhau giữa chiến trường, nước mắt không ai kìm được. Đó là niềm vui lớn nhất đời tôi, nhưng cũng là khoảnh khắc khiến tôi nhớ đến nhiều nhất những người đã không còn cơ hội trở về quê hương. Chiến tranh kết thúc, tôi may mắn được sống sót trở về xã Vân Bán. Mỗi lần thắp nén hương tưởng nhớ các liệt sĩ, tôi luôn coi họ như những người anh em ruột thịt – những người đã gửi trọn tuổi xuân cho độc lập, tự do của đất nước. Giờ đây, khi tuổi đã cao, kể lại những năm tháng tham gia kháng chiến chống Mỹ, tim tôi vẫn rung lên như ngày nào. Tôi chỉ mong thế hệ trẻ xã Vân Bán hôm nay luôn ghi nhớ lịch sử, trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước.



