Câu chuyện lịch sử trên sông Gianh
Ông Phúc sinh năm 1950, lớn lên trong hoàn cảnh quê hương thường xuyên bị bom đạn tàn phá. Năm 1968, khi vừa tròn 18 tuổi, ông viết đơn tình nguyện gia nhập lực lượng thanh niên xung phong, được phân công làm nhiệm vụ trên tuyến Đường Trường Sơn – con đường chiến lược nối liền hậu phương miền Bắc với tiền tuyến miền Nam.
Những ngày đầu tham gia, ông cùng đơn vị đóng quân tại khu vực gần sông Gianh – nơi thường xuyên bị máy bay Mỹ đánh phá. Công việc của ông là san lấp hố bom, sửa chữa đường và đảm bảo giao thông cho các đoàn xe vận tải. Mỗi khi có đợt ném bom, mặt đường bị cày xới, cây cối đổ ngổn ngang, đơn vị của ông lại nhanh chóng có mặt để khắc phục.
Ông nhớ nhất những đêm làm việc trong tiếng bom còn vang vọng. Khi pháo sáng từ máy bay địch chiếu xuống, cả đội phải nằm im dưới đất hoặc chui vào hố bom để tránh bị phát hiện. Khi ánh sáng tắt, họ lại bật dậy, tiếp tục công việc với cuốc xẻng trên tay. Có những hôm, họ làm việc suốt đêm không nghỉ để kịp thông đường cho đoàn xe đi qua trước khi trời sáng.
Năm 1972, chiến sự trở nên ác liệt hơn bao giờ hết. Trong một trận ném bom lớn, đơn vị của ông đang làm nhiệm vụ thì bất ngờ bị trúng bom. Nhiều đồng đội của ông đã hy sinh ngay tại hiện trường. Bản thân ông bị thương nhẹ, nhưng sau khi sơ cứu, ông vẫn tiếp tục ở lại cùng đơn vị để hoàn thành nhiệm vụ. “Khi đó, ai cũng chỉ nghĩ đến việc giữ cho con đường thông suốt, không để gián đoạn,” ông kể.
Sau năm 1975, ông Phúc trở về quê hương với nhiều di chứng do sống trong môi trường bom đạn kéo dài. Ông tiếp tục làm ruộng, xây dựng gia đình và tham gia công tác địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông luôn giữ tinh thần lạc quan và tự hào về quãng đời thanh niên đã cống hiến.
Giờ đây, ở tuổi ngoài 70, ông vẫn thường kể lại những câu chuyện về một thời thanh niên xung phong cho con cháu nghe. Những ký ức ấy không chỉ là kỷ niệm cá nhân, mà còn là bài học sống động về ý chí và lòng yêu nước.
Mỗi dịp Ngày Thương binh Liệt sĩ, ông lại cùng những người đồng đội cũ đến nghĩa trang liệt sĩ để thắp hương tưởng nhớ những người đã ngã xuống. Với ông, đó không chỉ là nghĩa tình, mà còn là sự tri ân đối với một thế hệ đã hy sinh tuổi trẻ cho đất nước.



