Câu chuyện lịch sử về Cao Văn Ngọc
Câu chuyện lịch sử về Cao Văn Ngọc
Ông Cao Văn Ngọc sinh năm 1897 tại xã An Ngãi, huyện Long Điền, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Năm 1948, ông làm thư ký Hội Nông dân cứu quốc xã An Ngãi và năm 1949 thoát ly hoạt động tại chiến khu Minh Đạm, được kết nạp vào Đảng.
Chiều ngày 28/09/1956, do bị chỉ điểm, ông bị bắt khi đang giữ 3 xấp tài liệu tuyên truyền về Hiệp định Giơnevơ. Ông bị giam tại Biên Hòa một năm trước khi bị đày ra Côn Đảo vào ngày 16/07/1957. Tại nhà tù Côn Đảo, ông tham gia đấu tranh chống ly khai. Dù tuổi cao và bị tra tấn dã man, ông không bao giờ khuất phục, khiến kẻ thù nể sợ gọi là “Ông già Bà Rịa”.
Đầu năm 1961, khi địch ép buộc viết bản cam kết ly khai, ông Cao Văn Ngọc đã viết: “Tôi tên Cao Văn Ngọc, 64 tuổi, vì già và dốt, học tập không được nên không ly khai. Và xin ở đây đến ngày chết thôi”.
Không thể khuất phục được người tù già kiên cường, kẻ thù đã điên cuồng khủng bố. Ông Cao Văn Ngọc hi sinh vào đêm 27/03/1961 sau một trận đòn tra tấn dã man.
Ngày 31/07/1998, Cao Văn Ngọc được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân, trở thành tấm gương sáng về tinh thần bất khuất, kiên trung.
Câu chuyện của ông là một minh chứng hùng hồn cho ý chí sắt đá của những chiến sĩ cách mạng trong lao tù


