câu chuyện lịch sử về chiến sỹ Nguyễn Hồ Trung
là nhân chứng lịch sử
ĐÊM TRÊN CHÒI GÁC BOM
(Gửi Minh Tâm)
Trên tầm cao chòi gác
Nơi mảnh đất trung du
Đêm nay anh không ngủ
Một mình ôm tấm hình bé nhỏ
Nghĩ về em...
Gió thổi rì rầm
Hít dài hơi thở ấm
Thời gian chầm chậm
Ngây ngất...
Phảng phất hoa thơm
Đêm không đèn
Xuân len vào rạo rực
Bỗng!
Ngoài trời vòm cây thức giấc
Lá rơi...
Lạnh ngắt!
Nghe con tim nằm trong lồng ngực
Bàng hoàng thổn thức mãi không thôi
Canh thâu không một ánh sao trời
Vắng lặng!
Chim đêm tan tác
Chuyển cành xào xạc rung rinh
Tấm ảnh em nằm gọn trong lòng
Anh trân trọng mối tình trong sáng mãi
Ảnh bên anh đem niềm vui sống lại
Ảnh là em biết mấy yêu thương
Năm tháng xa nhau lòng những vấn vương
Và như thế nồng ấm hơn tình cảm
Đêm Trung du lạnh lắm
Anh đứng trên chòi gác
Nhớ về em...



