Bài viết

Câu chuyên lịch sử về Đinh Công Đức

Phú Thọ07/12/2025Đinh Khánh Vân Anh (Đoàn Phường Thống Nhất)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bạn:

Chân gà

Cánh gà

Câu chuyện lịch sử về liệt sử Đinh Công Đức

Đây là một bộ tài liệu nhật ký chiến trường mà tôi gia đình chúng tôi đã lưu truyền được nhiều năm về bác tôi Đinh Công Đức , tôi vô cùng xíc động khi đọc những dòng nhật ký còn sót lại và những sau những trận chiến tranh tàn khốc của bác tôi đã chiến đâu rất kiên cường khi ở bên Lào trận chiến bên Thượng Lào là 1 trong trận chiến thực sự rất tàn khốc và đem cho tôi rất nhiều cảm xúc không sao có thể diễn tả được , kết hợp với các tài liệu cá nhân như Giấy Báo Tin Liệt Sĩ, cho thấy cuộc đời khốc liệt của một người lính trong giai đoạn 1971-1972.

Tôi sẽ sử dụng những chi tiết nổi bật và cụ thể nhất qua những câu chuyện mà gia đình tôi đã kể lại , tập trung vào nhân vật chính (người viết nhật ký, gọi là Thượng Sĩ Sáu do chữ ký cuối mỗi trang có thể là "Sáu" hoặc một biệt danh tương tự) và liệt sĩ Đinh Công Đức để tạo nên một câu chuyện lịch sử bi tráng và cảm động, lấy bối cảnh là những ngày tháng vận tải và chiến đấu tại miền Nam Việt Nam.Nơi Những Dòng Mực Xanh Ngừng Lại: Hồi Ức Chiến Trường Của Thượng Sĩ Sáu Nhân vật chính: Thượng Sĩ Sáu (người viết nhật ký), một cán bộ hậu cần/vận tải, đồng đội thân thiết của liệt sĩ Đức.Bối cảnh: Các hoạt động hành quân, vận tải khẩn cấp qua Tân Sơn Hòa, Con Cương, Sông Đồng Nai, và các trận đánh ở Bàu Sen, Trảng Bàng(1971-1972).Cơn Lốc Vận Tải: Gánh Nặng Tháng Mười (1971)Tôi, Sáu, là người của những con đường và những chuyến xe. Những dòng chữ này, viết vội giữa tiếng còi hụ và mùi xăng dầu, là bằng chứng duy nhất cho những gì chúng tôi đã trải qua.Ngày 7 Tháng 10, 1971. Mới tờ mờ 2 giờ sáng, chúng tôi đã chuẩn bị kéo hàng. 5 giờ 30 phút, đoàn xe có tôi lăn bánh khỏi Trung đoàn, hướng về phi trường Tân Sơn Hòa (gần Tân Sơn Nhất). Cả ngày chỉ biết cặm cụi với hàng quân sự và giấy tờ. Tôi gặp lại anh em ở Trung tâm Huấn luyện Cung ứng. Nỗi lo nhà, lo chiến trường cứ quấn lấy. Tối đó, tôi một mình đi vào đường Tăng Bạt Hổ làm giấy tờ gấp.

Ngày 8 Tháng 10. 7 giờ, lại tiếp tục hành quân. Chiếc xe chở tôi và người đồng đội B-5 đi thẳng. Chúng tôi phải chạy suốt 4 giờ sáng, không nghỉ. Điểm đến là Con Cương—một con đường vận tải huyết mạch, nơi địch thường xuyên oanh tạc. Tôi gặp Đăng, người bạn cùng khóa 5963 ngày xưa.Trong khoảnh khắc hiếm hoi nghỉ ngơi, chúng tôi ngồi lại bên nhau. Tôi kể về Tết 1967 ở Trung Quốc Học, về những kỷ niệm cũ. Cùng nhau ngồi dưới ánh đèn mờ, tôi chỉ kịp nhắn nhủ: “Sống cho tốt, chiến đấu cho tốt, không phụ lòng nhân dân.”Lời Hẹn Tình Đồng Đội (1972)

Năm 1972 mang theo những trận đánh ác liệt hơn.Ngày 5 Tháng 1. Mọi thứ hỗn loạn. Tôi phải giám sát vận chuyển hàng hóa từ Đồng Lân đến Trảng Bàng bằng trực thăng Đ.I. 804. Khu vực này bị oanh tạc bằng máy bay L.19 của địch, và cả tiếng gầm rú của B-52. Trong hố cá nhân, chúng tôi chỉ biết cúi rạp người xuống, lòng thầm cầu nguyện.Ngày 16 Tháng 2. Tôi được lệnh di chuyển từ Phú Quốc về. Tôi đã gặp lại Tuyền. Cô ấy vẫn xinh đẹp, nhưng nụ cười đã giấu đi nỗi buồn chiến cuộc. Chúng tôi nhắc về cái Tết giản dị ở Đồng Lân năm 1968. Tuyền nói đùa: "Tết năm 2063"—ý là chúng tôi chỉ có thể gặp lại khi chiến tranh kết thúc hoàn toàn.Chúng tôi giữ lời thề đó. Tạm biệt Tuyền, lòng tôi nặng thêm một chút, nhưng cũng ấm áp hơn.Ngày 30 Tháng 4. Sau chuyến hành quân qua Sông Đồng Nai để tiếp tế, tôi gặp lại Ông Hóa và Ông Hồng Hoa (những người quen biết nhau từ tháng 3 năm 1972). Ông Hóa trao cho tôi một lá thư và một kỷ vật nhỏ để gửi cho Tuyền. Khi tôi hỏi thăm, ông lắc đầu: "Con bé ấy buồn lắm..." Tôi hiểu, chiến tranh không chỉ cướp đi sinh mạng mà còn gặm nhấm cả những niềm vui nhỏ bé. Tôi tự hứa, sẽ cố gắng bảo vệ Tuyền và những người tôi yêu thương.Lời Tiễn Biệt: Mùa Thu Nước Mắt (26/10/1972) Ngày 24 Tháng 5. Tôi cùng Toàn Đại đi làm nhiệm vụ giao nhận hàng và 2 mâm bom 4 quả—những thứ quyết định sự sống còn của chiến trường. Chúng tôi chạy liên tục, trinh sát đường vận tải qua các vùng giao tranh.Ngày 28 Tháng 5. Hành quân qua Đường Cát Thành, băng qua Sông Đồng Nai trong đêm tối. Chúng tôi làm việc trong im lặng, không được phép gây ra bất kỳ tiếng động nào. Tôi nhớ nhà, tôi nhớ vợ con. Tôi phải giữ mình.Ngày 26 Tháng 10, 1972. Ngày định mệnh.Tôi đang làm nhiệm vụ ở một điểm tập kết thì tin dữ đến. Đức đã ngã xuống. Thượng Sĩ Đinh Công Đức. Sinh năm 1950. Chức vụ: Thượng sỹ. Đơn vị: Đại đội 6, Tiểu đoàn 924, hy sinh anh dũng.Cầm trên tay Giấy Báo Tin và Chứng Nhận Liệt Sỹ của bạn, tôi như hóa đá.Tôi nhớ lại lời nhắn cuối cùng của Đức, được nó viết vội trên mảnh giấy dán trong sổ: "Tao lúc ấy mình thấy giận dữ đối với người... có bọn làm khoán 6 phút, bạn mình vẫn lấy làm thỏa mãn. Và mình nghĩ: trước mắt mình là kẻ thù mình có. Chỉ biết làm một tên Dũng Lực, anh hùng... và kết quả mình đạt loại khá. Nhưng trong 6 viên mình bắn được 2 viên. Đành lòng mình tìm giây cho người...Đó là lời nhắn bi tráng về sự chấp nhận hy sinh. Nó nói về 6 người anh em đã mãi mãi nằm lại, và rằng anh em chúng tôi đã "đánh đổi sinh mạng cho những mục tiêu nhỏ nhất" nhưng vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Lời Thề Cuối Cùng Ngày 28 Tháng 11. Sau một chuỗi ngày chiến đấu và di chuyển, đơn vị chúng tôi tạm nghỉ. Tôi dành cả ngày để viết thư cho mẹ, cho Hưng Đường, cho em gái Lý Tiên, và cho Phượng Văn. Tôi muốn ghi lại tất cả, sợ rằng không còn cơ hội.Nhìn lại cuốn nhật ký. Những nét chữ nguệch ngoạc của tôi và chữ ký "Đức" ở cuối mỗi trang. Đây là bằng chứng về tình đồng đội, về những con đường đã đi qua.Tôi tự hứa với lòng mình: Dù đi đến đâu, dù khó khăn thế nào, tôi cũng sẽ trở về. Tôi sẽ sống tiếp, giữ vững tay lái trên con đường vận tải đầy lửa đạn này."Mãi mãi, chiến hữu ơi!" Tôi thầm thì. Đây là cách duy nhất để tôi thực hiện lời hứa với Thượng Sĩ Đinh Công Đức, để xứng đáng với sự hy sinh anh dũng của nó.

Qua những dòng nhật ký mà bác viết tôi lại càng cảm tháy biết ơn sự hy sinh của những vị anh hùng đã ngã xuống vì nền độc lập của non sớm đát nước cũng đêm lại sự hoà bình ấm no cho nhân dân tuy các bác đã về với đát mẹ nhưng sự hy sinh đó của các bác vẫn luôn nằm trong trái tim của những người Việt Nam chúng ta

Tác giả Đinh Khánh Vân Anh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn