CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỀ ÔNG NGUYỄN ĐỨC NGUYÊN
Nhân chứng lịch sử
CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ VỀ ÔNG NGUYỄN ĐỨC NGUYÊN Ông Nguyễn Đức Nguyên sinh ngày 22 tháng 2 năm 1961, lớn lên trong giai đoạn đất nước vừa bước qua chiến tranh nhưng vẫn còn nhiều thử thách, đặc biệt là nhiệm vụ bảo vệ biên giới phía Bắc. Tuổi trẻ của ông gắn liền với tinh thần trách nhiệm và khát vọng cống hiến cho Tổ quốc. Ngày 27 tháng 7 năm 1980 – đúng vào dịp kỷ niệm Ngày Thương binh Liệt sĩ, ông chính thức lên đường nhập ngũ. Với ông, đó không chỉ là một mốc thời gian, mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về sự hy sinh của các thế hệ đi trước, thôi thúc ông nỗ lực rèn luyện và hoàn thành tốt nhiệm vụ. Ông được biên chế về Trung đoàn E98, đóng quân tại Bảo Thắng, Lào Cai – một địa bàn quan trọng trong thế trận phòng thủ khu vực biên giới. Những năm đầu thập niên 80, tình hình nơi đây vẫn còn tiềm ẩn nhiều nguy cơ, đòi hỏi bộ đội luôn trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu cao. Trong môi trường quân ngũ, ông Nguyễn Đức Nguyên nhanh chóng thích nghi, tích cực tham gia huấn luyện, rèn luyện kỷ luật và cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ canh gác, tuần tra bảo vệ địa bàn. Dù điều kiện sinh hoạt còn thiếu thốn, khí hậu khắc nghiệt, nhưng ông luôn giữ vững tinh thần lạc quan, đoàn kết cùng anh em vượt qua khó khăn. Một kỷ niệm đáng nhớ gắn với mốc thời gian ông nhập ngũ – ngày 27/7/1980 – vẫn in đậm trong tâm trí ông cho đến tận hôm nay. Đó là buổi tối đầu tiên tại đơn vị, sau ngày nhập ngũ. Trung đoàn tổ chức lễ thắp nến tưởng niệm các anh hùng liệt sĩ. Trong không gian yên tĩnh của núi rừng Bảo Thắng, ánh nến lung linh được thắp lên trên từng phần mộ. Lần đầu tiên đứng trong hàng ngũ quân đội, ông lặng im trước những tấm bia khắc tên những người đã ngã xuống. Người chỉ huy khi đó đã nói: “Các đồng chí hôm nay tiếp bước những người đi trước. Giữ gìn từng tấc đất quê hương chính là cách tri ân thiết thực nhất.” Những lời ấy đã khắc sâu trong tâm trí người lính trẻ Nguyễn Đức Nguyên. Từ đó, mỗi nhiệm vụ dù nhỏ nhất, ông đều thực hiện với tinh thần trách nhiệm cao nhất, coi đó là lời hứa với những người đã hy sinh. Trong suốt thời gian từ năm 1980 đến ngày 1 tháng 5 năm 1985, ông luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ, được đồng đội tin tưởng, cấp trên ghi nhận. Không chỉ là một người lính gương mẫu, ông còn là người đồng đội gần gũi, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người trong đơn vị. Ngày xuất ngũ 1/5/1985 – đúng vào Ngày Quốc tế Lao động – cũng là một dấu mốc ý nghĩa. Rời quân ngũ, ông mang theo tinh thần kỷ luật, ý chí kiên cường để tiếp tục lao động, xây dựng quê hương trong thời bình. Câu chuyện của ông Nguyễn Đức Nguyên là hình ảnh tiêu biểu của lớp thanh niên Việt Nam những năm 1980: sống có lý tưởng, sẵn sàng cống hiến, và luôn khắc ghi công lao của thế hệ đi trước. Những ký ức của ông không chỉ là kỷ niệm cá nhân, mà còn là một phần lịch sử sống động của thời kỳ bảo vệ biên giới Tổ quốc.



