Anh hùng Lực lượng vũ trang

Câu chuyện Liệt sĩ Lê Xuân Đĩnh

Phú Thọ06/11/2025Cao Thị Ngọc Tú (Trường THCS Vĩnh Lại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện Liệt sĩ Lê Xuân Đĩnh

CÂU CHUYỆN VỀ LIỆT SĨ LÊ XUÂN ĐĨNH Người con của quê hương Cao Xá

Liệt sĩ Lê Xuân Đĩnh (1948 - 1974) - Anh hùng Lực lượng vũ tranh nhân dân- quê ở khu Phong Vân B, xã Cao Xá, huyện Lâm Thao, tỉnh Phú Thọ (nay là khu 2 Cao Xá, xã Bản Nguyễn, tỉnh Phú Thọ). Sinh ra, khi đất nước đang sục sôi kháng chiến chống Pháp, ý thức được vai trò trách nhiệm của một người người con yêu nước, người con ấy đã sớm giác ngộ cách mạng, hăng hái tham gia các công tác ở địa phương. Năm 1970, Lê Xuân Đĩnh đang là sinh viên năm thứ 3 lớp Điện, khóa 12, Trường Đại học Nông Nghiệp I (nay là Học viện nông nghiệp Việt Nam) lên đường nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của tổ quốc. Ông chiến đấu tại chiến trường Quảng Trị suốt từ những năm 1972 - 1974. Quảng Trị thời ấy được coi là một chiến trường ác liệt nhất của thời kỳ chống Mỹ cứu nước.

Theo lời kể của CCB Dương Văn Hiểu, giờ là Tiến sĩ kinh tế - giảng viên chính Trường Đại học Nông nghiệp I: Ngày 24-8-1970, gần 400 sinh viên của trường đã lên đường nhập ngũ. Chúng tôi là những tân sinh viên, vừa chân ướt chân ráo nhập trường, những sinh viên năm cuối, những kỹ sư vừa tốt nghiệp...đã cùng ký tên vào lá cờ truyền thống “Tiền tuyến gọi, chúng tôi sẵn sàng” của Đoàn trường. Lá cờ ấy là một trong những kỷ vật hiện được lưu giữ tại Phòng truyền thống Đại học Nông nghiệp I. Ngày đó, Lê Xuân Đĩnh và chúng tôi “xếp bút nghiên”, rời giảng đường đi đánh giặc thật nhẹ nhàng, thanh thản. Ai cũng coi đó là nghĩa vụ thiêng liêng của tuổi trẻ, là một lựa chọn tất yếu, không thể khác. Sau 4 tháng khoá huấn luyện tân binh, Lê Xuân Đĩnh và đồng đội được cử đi học lớp đào tạo kỹ thuật pháo binh, thông tin, trinh sát của trường Hạ sĩ Sư đoàn 325. Hoàn thành chương trình học tập, mỗi người về nhận nhiệm vụ cán bộ tiểu đội, trung đội các đơn vị chiến đấu. Đĩnh về Đại đội 15 - đại đội chủ lực của Trung đoàn 18. Tháng 4- 1972, sau khi giải phóng tỉnh Quảng Trị, Lê Xuân Đĩnh cùng đồng đội được giao nhiệm vụ bảo vệ Thành Cổ và vùng đất mới giải phóng. Các anh đã có mặt ngay từ trận đánh đầu tiên của đơn vị chống địch lấn chiếm vào tháng 5 và tháng 6 tại bờ Bắc sông Mỹ Chánh, huyện Hải Lăng.

Theo lời đồng chí Trịnh Văn Trung, nguyên Đại đội trưởng Đại đội 14, Trung đoàn 18 - bạn đồng môn với Lê Xuân Đĩnh ở trường đại học: Trải qua những ngày chiến đấu ác liệt mùa hè năm 1972 ở chiến trường Thành Cổ và những trận đánh chống địch lấn chiếm, Lê Xuân Đĩnh đã lập công xuất sắc, được Thủ trưởng Sư đoàn 325 tặng nhiều Bằng khen, được Chủ tịch nước tặng thưởng Huân chương Chiến công hạng Ba và được kết nạp vào Đảng ngay sau trận đánh ngày 19-6- 1972. Anh được phong quân hàm vượt cấp từ Thiếu úy lên Thượng úy. Trong 81 ngày đêm chiến đấu kiên cường bảo vệ Thành Cổ Quảng Trị, đại đội pháo của Lê Xuân Đĩnh cùng các đơn vị bộ binh đã lập công xuất sắc, góp phần viết nên bản anh hùng ca một thời máu lửa vang dội mãi đến mai sau.

"Nhưng điều không may đã xảy ra..."

Trong lúc tổ đại đội pháo binh của ông Lê Xuân Đĩnh đang hoạt động trên cao điểm 200 - nơi Đại đội trưởng Lê Xuân Đĩnh và tổ trinh sát của mình đóng chốt, thực hiện nhiệm vụ làm "mắt pháo" cực kỳ quan trọng tại chiến trường ác liệt Quảng Trị/Thừa Thiên Huế năm 1974; thì đột ngột bị địch phát hiện và tập kích dữ dội. Hỏa lực của địch bắn tới tấp, tình thế trở nên vô cùng nguy cấp.

Là người chỉ huy, ông Đĩnh không hề chần chừ, mà rất quyết đoán. Ông lập tức đưa ra một quyết định lịch sử: "Ba đồng chí rút lui!". Ông lệnh cho ba chiến sĩ còn lại trong tổ mang theo toàn bộ máy móc thông tin (2W) rút về tuyến an toàn trước.

Vàgiữa làn đạn khốc liệt, ông Đĩnh trở thành người lính duy nhất của khẩu đội. Ông đã chiến đấu bằng tất cả tinh thần và ý chí, dùng hỏa lực đơn độc để tạo ra một màn yểm trợ hoàn hảo. Mục đích duy nhất của ông là đánh lạc hướng quân địch, mua lấy từng giây phút quý giá cho đồng đội rút lui an toàn. Hành động này không chỉ là chiến đấu, mà là sự hy sinh thân mình vì đồng đội vô điều kiện.

Sau khi hoàn thành sứ mệnh yểm trợ, ông cũng tìm đường rút. Nhưng không may, trong lúc cố gắng tìm về đơn vị, ông đã bị lạc khỏi đồng đội và chiến đấu đến kiệt cùng.

Cuối cùng, vào ngày 03/9/1974, người anh hùng Lê Xuân Đĩnh đã anh dũng ngã xuống tại chính cao điểm 200 lịch sử, khi ông mới 26 tuổi. Nơi ông đặt cược sinh mạng để bảo vệ đồng đội và Tổ quốc - như chính quê hương máu thịt của mình, biến nơi đây thành một mốc son bi tráng không thể nào quên.

Sự hy sinh của người anh hùng Lê Xuân Đĩnh là biểu tượng cao đẹp nhất cho lòng dũng cảm vô song, cho tinh thần "thà hy sinh chứ không để đồng đội bị thương". Tấm gương của ông đã trở thành niềm tự hào lớn lao, được đồng đội ca ngợi và là minh chứng bất tử cho phẩm chất của người lính Cách mạng Việt Nam.

Năm 2005, sau 31 năm ngày hi sinh của liệt sĩ Lê Xuân Đĩnh, đồng đội của ông là Dương Văn Hiểu xin phép gia đình được xuất bản tập thơ của ông có tiêu đề là

“Nhật ký thơ thời chiến”

“Nhật ký thơ thời chiến 1970 - 1974”- tác giả Lê Xuân Đĩnh .

Ngày 30/01/2011, Chủ tịch Nước Cộng hòa xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đã ký quyết định Truy tặng danh hiệu “Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân” cho liệt sĩ Lê Xuân Đĩnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện Liệt sĩ Lê Xuân Đĩnh | Câu chuyện thời hoa lửa