Bài viết

CÂU CHUYỆN: "LỜI THỀ BÊN DÒNG THẠCH HÃN"

Một ký ức bi hùng và đẫm máu về đêm vượt sông Thạch Hãn tiếp viện cho trận địa Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972. Giữa mưa bom bão đạn, người chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Duy cùng đồng đội đã kiên cường giữ vững từng thước đất, biến tuổi thanh xuân thành khúc ca bất tử.

Quảng Trị15/08/2026Xã Tân Kỳ (Đoàn xã Tân Kỳ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1972, Quảng Trị trở thành tâm điểm của chiến trường miền Nam. Thị xã nhỏ bé cùng cổ thành Quảng Trị phải hứng chịu lượng bom đạn tương đương với vài quả bom nguyên tử. Khi đó, chàng thanh niên Nguyễn Văn Duy mới tròn 20 tuổi, mang theo bầu nhiệt huyết của tuổi trẻ bước vào trận chiến khốc liệt nhất cuộc đời.

Đêm tháng 7 năm 1972, đơn vị của ông Duy nhận lệnh vượt dòng Thạch Hãn để tiếp viện cho lực lượng đang chốt giữ bên trong Thành cổ. Màn đêm đen kịt bị xé rách bởi từng quầng sáng của pháo sáng và những đợt bom B-52 dội xuống liên tục. Dòng sông Thạch Hãn cuồn cuộn chảy, bốc lên mùi thuốc súng khét lẹt.

"Mỗi bước chân xuống nước là một ranh giới giữa sống và chết," ông Nguyễn Văn Duy bồi hồi nhớ lại. "Pháo địch bắn chặn từng đoạn sông. Bè mảng chao đảo, nhiều đồng đội của tôi trúng đạn, hy sinh khi còn chưa kịp đặt chân lên bờ bên kia. Nước sông đỏ quạch trong ánh pháo sáng."

Dù bị thương ở tay do mảnh pháo văng trúng, người chiến sĩ Nguyễn Văn Duy vẫn tay cầm chắc tay súng, tay kia bám bè đưa thương binh và khí tài vào bờ. Ngay khi tiếp cận bờ phía Đông, ông cùng những người còn sống sót lập tức bắt tay vào đào hầm, củng cố trận địa rùa ngay chân tường Thành cổ.

Trong suốt những ngày đêm sau đó, dưới cái nóng như đổ lửa và từng đợt pháo kích không ngơi nghỉ, ông Duy cùng đồng đội đã đánh bật hàng chục đợt phản công của địch. Có những thời điểm cả tiểu đội chỉ còn lại vài người, lương thực cạn kiệt, nước uống phải hứng từng giọt sương đêm hay nước mưa pha lẫn mùi thuốc nổ. Nhưng lời thề "Còn người, còn trận địa" đã giữ vững tinh thần thép cho những người lính trẻ.

Trận chiến kết thúc, ông Duy may mắn sống sót trở về sau chiến tranh với nhiều vết thương trên cơ thể và mảnh đạn còn găm trong thịt da. Mỗi khi tháng 7 về, cựu chiến binh Nguyễn Văn Duy lại hướng về khúc sông Thạch Hãn — nơi những người đồng đội mươi mười chín, đôi mươi của ông đã nằm lại, hóa thành sóng nước để đất nước trọn niềm vui thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn