Câu chuyện mắt lửa nơi tuyến đầu
Mắt lửa nơi tuyến đầu
Nơi biên giới xa xôi của Tổ quốc, những dãy núi cao nối tiếp nhau, quanh năm mây phủ. Những con đường tuần tra uốn lượn giữa núi rừng, có khi cheo leo bên vách đá, có khi chìm trong sương lạnh. Ở nơi ấy, những người lính biên phòng ngày đêm âm thầm làm nhiệm vụ, giữ gìn từng cột mốc, từng tấc đất quê hương.
Trong một chốt biên phòng nhỏ nằm giữa núi rừng, có người chiến sĩ trẻ tên là Nam. Anh đã nhiều năm gắn bó với vùng biên. Công việc hằng ngày của anh là tuần tra đường biên, kiểm tra cột mốc, nắm tình hình địa bàn và giúp đỡ bà con khi cần.
Đêm ấy, trời trở lạnh. Sương phủ trắng những con đường. Gió rít qua những vạt cây khiến núi rừng càng trở nên vắng lặng.
Nam cùng ba đồng đội chuẩn bị lên đường tuần tra.
Trước khi đi, người chỉ huy dặn:
– Đêm nay sương dày, đường trơn. Các đồng chí phải thật cẩn thận, luôn giữ liên lạc và chú ý từng dấu hiệu bất thường.
Nam gật đầu:
– Rõ!
Bốn người lính lặng lẽ bước vào màn đêm.
Ánh đèn pin nhỏ bé chỉ đủ soi một đoạn đường phía trước. Họ đi qua những con dốc cao, những khe suối lạnh buốt rồi tiếp tục men theo đường biên. Không ai nói nhiều. Tất cả đều tập trung quan sát.
Đến gần một cột mốc, Nam bất chợt dừng lại.
– Khoan đã!
Anh cúi xuống mặt đất.
Trên nền đất ẩm có những dấu chân mới.
Nam dùng đèn pin soi kỹ rồi báo ngay về chốt. Sau khi trao đổi với cấp trên, cả tổ tiếp tục quan sát và kiểm tra khu vực xung quanh. Một lúc sau, họ phát hiện một người dân địa phương đang loay hoay giữa rừng vì đi tìm đàn gia súc bị lạc.
Thì ra người dân vì quá lo lắng nên đã đi sâu vào khu vực rừng núi mà không biết đường trở về.
Nam tiến lại gần:
– Bác có bị thương không?
Người đàn ông lắc đầu, giọng run run:
– Tôi không sao. Tôi chỉ sợ không tìm được đường về nhà.
Nam mỉm cười:
– Bác yên tâm. Chúng tôi sẽ đưa bác về.
Giữa đêm tối, bốn người lính thay nhau dìu người dân vượt qua những đoạn đường trơn trượt. Gần sáng, họ đưa được bác trở về bản an toàn.
Người dân xúc động nắm lấy tay Nam:
– Cảm ơn các chú bộ đội. Có các chú ở đây, bà con chúng tôi yên tâm lắm.
Nam đáp:
– Bà con bình yên là nhiệm vụ của chúng tôi.
Nói rồi, anh lại cùng đồng đội trở về chốt.
Mặt trời dần nhô lên sau những dãy núi. Ánh sáng đầu ngày chiếu xuống những mái nhà nhỏ giữa thung lũng. Tiếng gà gáy, tiếng trẻ em gọi nhau đến trường vang lên trong bản làng.
Nam đứng trước chốt, nhìn về phía những cột mốc biên giới.
Anh chợt nghĩ: Công việc của người lính nơi tuyến đầu đôi khi thật lặng thầm. Không phải lúc nào cũng có những trận chiến lớn hay những khoảnh khắc hào hùng. Phần lớn thời gian là những bước chân tuần tra trong đêm, những lần kiểm tra cột mốc, những cuộc trò chuyện với bà con và những giờ phút kiên trì canh giữ bình yên.
Nhưng chính từ những điều bình dị ấy mà biên cương được giữ vững.
Đêm lại xuống. Những người lính tiếp tục khoác ba lô, cầm đèn pin và bước vào con đường tuần tra quen thuộc.
Giữa màn đêm, những ánh đèn nhỏ nối tiếp nhau. Những đôi mắt vẫn tỉnh táo dõi về phía trước.
Đó chính là “mắt lửa nơi tuyến đầu” – ánh mắt của những người lính luôn cảnh giác trước mọi hiểm nguy, nhưng cũng chan chứa tình yêu với quê hương và đồng bào.
Họ không mong được nhớ tên. Họ chỉ mong những bản làng được bình yên, những em nhỏ được đến trường và mỗi gia đình được sống trong hạnh phúc.
Nơi tuyến đầu, có những người đang thức để chúng ta được ngủ yên. Có những đôi mắt không bao giờ khép lại trước trách nhiệm bảo vệ Tổ quốc.
Và những “mắt lửa” ấy sẽ luôn cháy sáng giữa núi rừng biên giới, góp phần giữ gìn bình yên cho quê hương Việt Nam.



