Bài viết

CÂU CHUYỆN MÀU HOA ĐỎ

Ninh Bình20/04/2026Trần Lâm Kỳ Anh (xã Bình Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh đã lùi xa , nhưng dấu chân của một thời đạn bom vẫn còn in hằn trên cơ thể của những anh hùng thời bom đạn . Những người anh hùng trở về từ khói lửa, họ - những người thương binh để lại một phần xương máu nơi chiến trường để đổi lấy hai chữ ‘HÒA BÌNH’ .

Dù đôi chân chẳng còn vẹn nguyên , hay đôi mắt chẳng còn nhìn thấy ánh sáng nhưng ý chí của người lính bộ đội cụ Hồ vẫn chưa bao giờ vụn vỡ .

“Có những phút làm nên lịch sử
Có cái chết hoá thành bất tử
Có những lời hơn mọi bài ca
Có con người từ chân lý sinh ra.”

( Hãy nhớ lấy lời tôi – Tố Hữu )

Có những trang sử lưu mãi ngàn năm chỉ được khắc dấu bằng một khoảnh khắc , có nhưng người đã chết nhưng sống mãi trong lòng người , có những lời ca cất vang lay động tâm hồn hơn mọi âm thanh , giai điệu . Thịt da không chống nổi đạn đồng , các anh ngã xuống , máu xương hòa vào từng tấc đất , cái chết của một thiên thần , thanh thản trở về với vòng tay mẹ . Anh nằm xuống , để ngày mai muôn triệu người khác đứng lên , thay anh bảo vệ Tổ Quốc . Hàng triệu con tim , cùng mang trong mình dòng màu Lạc Hồng , cùng nhau hô vang hai tiếng ‘Độc Lập’ .

“Xin đừng gọi Anh là liệt sĩ vô danh

Anh có tên như bao người khác

Mẹ sinh Anh tròn ngày, tròn tháng

Cha đặt tên chọn tuổi, chọn mùa.”

(Văn Hiền )

Thời bình , người ta gọi tên Anh là chàng thanh niên dần thân xây dựng Tổ quốc , là đứa con hiếu thảo của cha mẹ , là đàn anh trở che đàn em thơ dại. Khi lịch sử sang trang với đạn lửa và máu đỏ , anh để lại sau lưng những cả một tuổi trẻ oanh liệt ,một mái nhà tranh – nơi có dáng mẹ hao gầy, gác lại những trang giấy trắng mang tên tuổi trẻ , bỏ ngỏ câu hẹn thề với người con gái anh thương . Anh gấp lại những trang sách để mở ra trang sử dân tộc . Và từ khắc ấy , người ta gọi Anh bằng danh xưng đầy thiêng liêng : “ Chiến sĩ vệ quốc quân” .

Hỡi anh bộ đội cụ Hồ , tên của anh vang dội giữa lòng trận mạc , bước chân anh hiên ngang qua chiến hào rực lửa, và anh mắt Anh kiên định qua bao mùa bom đạn. Nhưng rồi , tên của Anh đã hòa vào tiếng súng , khuôn mặt Anh đã nhòe bởi khói bom , tấm căn cước của anh lạc giữa đường ra trận và “ Sau đêm hoa đăng sau ngày vui chiến thắng , có bao cái tên nằm lại nơi đây”.(Nguyễn Hùng ) . Anh nằm lại , tên Anh đọng lại bằng thanh âm trắng buốt – liệt sĩ

Trong các anh , có những người đã được lưu danh sử sách , nhưng cũng có nhưng người chỉ là một tấm bia chưa khác rõ tên. Ngày mẹ tiễn Anh đi , nhớ rõ ngày sinh , khắc tuổi , nay khi đón Anh về mẹ phải lấy ngày Tổ quốc ghi công làm ngày giỗ Anh . “ Hắn chốn mẹ . Tìm không ra”(Mẹ Nhô Thị Lang ) ,tiễn anh đi với đủ hình hài , ngày anh trở về đã hóa thành hình đất nước . Giờ anh nằm ở đâu , sao mẹ biết , mà sao mẹ biết nữa “ Người chôn con cũng đã hy sinh rồi”(Trần Quốc Hùng ) .

Anh đâu bước đi để đuọc gọi tên , Anh dấn thân vào một điều thiên liêng hơn cả : “Tự Do” . Dù từng nấm mộ ở nghĩa trang Trường Sơn , nay nấm mồ tập thể ở Thành Cổ Quảng Trị thì các Anh cũng không bao giờ vô danh

Lịch sử dân tộc Việt Nam là bản trưởng ca bất diệt được viết lên bằng máu của ông cha ta , nếu chúng ta lãng quên quá khứ thì tương lai sẽ viết lại bằng máu .

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn