Câu chuyện: Mẹ Suốt – Người Mẹ Giong Thuyền Giữa Bom Đạn
Câu chuyện: Mẹ Suốt – Người Mẹ Giong Thuyền Giữa Bom Đạn
Những năm kháng chiến chống Mỹ ác liệt, thành phố Đồng Hới (Quảng Bình) ngày đêm chìm trong bom đạn. Máy bay Mỹ quần thảo trên bầu trời, tiếng còi báo động rú lên liên tục, mảnh đất bên bờ sông Nhật Lệ như không có một ngày yên bình. Nhưng giữa khung cảnh ấy, có một người mẹ chân chất, kiên gan làm một công việc vô cùng hiểm nguy. Người ta gọi mẹ bằng cái tên thân thương: Mẹ Suốt.
Mẹ Suốt, tên thật là Nguyễn Thị Suốt, dáng người gầy gò, khuôn mặt rám nắng, đôi chân lúc nào cũng trần trụi vì quen với bùn nước. Mẹ đã ngoài năm mươi, cái tuổi mà nhiều người nghĩ nên nghỉ ngơi, nhưng với mẹ, khi Tổ quốc cần thì già hay trẻ không quan trọng. Mỗi buổi sớm, khi sương còn giăng kín mặt sông, mẹ lại ra bến, đôi bàn tay gân guốc nắm chắc cây chèo đã gắn bó với mẹ gần cả đời.
Công việc của mẹ rất đặc biệt: chéo đò đưa bộ đội, dân công và vũ khí qua sông Nhật Lệ. Con sông vốn hiền hòa ấy lại trở thành điểm nóng bị giặc Mỹ ném bom dữ dội, bởi đây là tuyến vận chuyển quan trọng của ta. Thế nhưng, mặc cho bom rơi đạn nổ, mẹ Suốt vẫn chèo thuyền đều đặn như một người lính thực thụ.
Có những đêm trăng mờ, sông trở nên lạnh lẽo và yên tĩnh đến rợn người. Bộ đội cần sang bên kia để kịp chi viện cho chiến trường. Mẹ đặt từng khẩu súng, từng thùng đạn lên thuyền. Rồi mẹ nói như căn dặn con mình:
“Các chú cứ yên tâm. Qua sông có mẹ Suốt đây.”
Chiếc thuyền nhỏ lướt trên mặt nước. Đột nhiên, tiếng máy bay gầm rú trên đầu. Những chùm pháo sáng rơi xuống, mặt sông loang loáng như bị xé toạc. Tiếng bom nổ phía xa, rồi gần hơn. Ai cũng nín thở. Nhưng mẹ Suốt vẫn đứng ở mũi thuyền, dáng thẳng, tay chèo đưa những nhịp mạnh mẽ. Nhiều chiến sĩ kể lại: “Giữa mưa bom, mẹ như một ngọn đèn nhỏ nhưng sáng vô cùng.”
Có lần, một quả bom rơi xuống gần bờ khiến sóng lớn đánh mạnh vào thuyền. Bọn bộ đội cuống quýt bảo:
“Mẹ ơi! Hay mình quay lại?”
Mẹ chỉ cười lắc đầu, giọng chắc nịch:
“Không! Quay lại là trúng bom đấy. Cứ để mẹ chèo, bom có rơi cũng không dọa được mẹ đâu!”
Nhờ sự gan dạ ấy, bao chuyến đò chở người, chở hàng đã qua sông an toàn. Mẹ Suốt trở thành biểu tượng đặc biệt: người phụ nữ nông dân bình dị mà có tinh thần quả cảm không thua bất kỳ người lính nào.
Người dân Đồng Hới ai cũng yêu quý mẹ. Có người gọi mẹ là “người giữ nhịp sống của dòng sông”, có người gọi mẹ “người mẹ của tuyến lửa”. Và những chiến sĩ trẻ, khi bước lên thuyền của mẹ, đều cảm thấy như được tiếp thêm sức mạnh.
Một buổi chiều, mặt trời đỏ rực rơi xuống cuối sông, mẹ vẫn còn mải mê chèo chuyến cuối trong ngày. Khi thuyền chạm bờ, một anh lính trẻ nắm tay mẹ nói:
“Mẹ Suốt ơi, nhờ mẹ mà chúng con qua được bao lần sinh tử. Con sẽ nhớ mãi hình ảnh mẹ đứng chống chèo giữa bom đạn.”
Mẹ chỉ cười hiền:
“Các con đánh giặc cho tốt, rồi hòa bình mẹ lại chèo đò đưa khách như xưa thôi mà.”
Nhưng đất nước chưa kịp hòa bình, thì một trận ném bom dữ dội đã cướp đi người mẹ anh hùng ấy. Mọi người thương tiếc vô cùng. Hình ảnh mẹ Suốt đứng giữa dòng sông, mái tóc bạc bay trong gió, đôi tay chèo mạnh mẽ giữa tiếng bom đạn… đã trở thành ký ức bất tử trong lòng người dân Quảng Bình và trong lịch sử dân tộc.
Ngày nay, trên bờ sông Nhật Lệ, tượng đài mẹ Suốt vẫn hiên ngang giữa trời, như vẫn tiếp tục chèo chiếc thuyền chở đầy tình yêu Tổ quốc, nhắc nhở thế hệ hôm nay về sự hy sinh thầm lặng mà vĩ đại.



