Bài viết

Câu chuyện: Mẹ và mâm cơm không bao giờ vắng

Ninh Bình13/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở xã Hải Giang – vùng quê ven biển mang đậm dấu ấn của những năm tháng chiến tranh kiên cường – có một người mẹ mà cuộc đời lặng lẽ của bà đã trở thành biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng và tình mẫu tử bất tận: Mẹ Việt Nam Anh hùng Bùi Thị Thìn.

Căn nhà của mẹ nằm nép mình sau hàng cau, đơn sơ và yên tĩnh. Không ai nghĩ rằng, trong không gian nhỏ bé ấy lại chất chứa một nỗi đau lớn đến vậy. Hai người con trai của mẹ – hai chàng trai tuổi đời còn rất trẻ – đã lần lượt lên đường nhập ngũ và đều mãi mãi không trở về.

Những năm tháng chiến tranh, mẹ tiễn con đi trong niềm tin và hy vọng. Nhưng rồi chiến tranh khốc liệt đã cướp đi cả hai người con – niềm tự hào và cũng là chỗ dựa tinh thần lớn nhất của mẹ. Hai tờ giấy báo tử đến, không chỉ mang theo sự mất mát, mà còn khắc sâu vào trái tim mẹ nỗi đau không gì có thể gọi thành tên.

Sau chiến tranh, khi làng quê dần hồi sinh, mẹ trở về với cuộc sống thường nhật. Không than thở, không dựa dẫm, mẹ lặng lẽ sống trong căn nhà nhỏ, tự tay chăm sóc mảnh vườn, luống rau. Mỗi gốc cây, mỗi nhành hoa trong vườn dường như đều mang theo một phần ký ức – nơi mẹ gửi gắm tình thương dành cho những người con đã khuất.

Người dân trong xóm vẫn thường thấy mẹ cần mẫn làm việc từ sớm đến chiều, dáng người nhỏ bé nhưng bền bỉ. Mẹ không muốn làm phiền ai, cũng không muốn trở thành gánh nặng cho bất kỳ ai. Với mẹ, được tự mình sống, tự mình lao động, đã là một cách để giữ gìn phẩm giá và nghị lực sau những mất mát quá lớn.

Nhưng có một điều mà ai cũng biết, đó là mỗi dịp lễ, Tết, căn nhà của mẹ lại trở nên đặc biệt hơn. Mẹ luôn chuẩn bị một mâm cơm tươm tất, đầy đủ như những ngày gia đình còn sum vầy. Từng bát cơm, đôi đũa được mẹ đặt ngay ngắn, như thể các con vẫn đang ngồi đó, quây quần bên mẹ.

Rồi mẹ khẽ gọi tên từng người con, giọng chậm rãi, trìu mến. Không ai nghe rõ mẹ nói gì, chỉ thấy trong ánh mắt ấy là cả một trời thương nhớ. Với mẹ, các con chưa bao giờ rời xa – các con vẫn hiện diện trong từng nếp nhà, từng bữa cơm, từng nhịp sống thường ngày.

Hình ảnh người mẹ già bên mâm cơm ngày Tết, lặng lẽ gọi tên những người con đã khuất, đã trở thành một biểu tượng sâu sắc về tình mẫu tử và sự hy sinh. Đó không chỉ là nỗi đau riêng của một con người, mà còn là nỗi đau chung của cả một dân tộc đã đi qua chiến tranh.

Mẹ Bùi Thị Thìn không nói nhiều về những gì mình đã trải qua. Nhưng chính cuộc đời mẹ – với sự mất mát, kiên cường và lặng lẽ – đã nói lên tất cả. Đó là bản anh hùng ca không lời, nhưng đủ sức lay động bất cứ trái tim nào khi nhắc đến.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, khi những mùa xuân đã thực sự trở về trên quê hương Hải Giang, câu chuyện về mẹ vẫn âm thầm nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của cuộc sống, về cái giá của độc lập, tự do.

Để từ đó, biết sống xứng đáng hơn, biết trân trọng hơn, và biết cúi đầu trước những hy sinh thầm lặng mà vĩ đại của những người mẹ Việt Nam anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn