Mẹ Việt Nam Anh hùng

CÂU CHUYỆN MẸ VIỆT NAM ANH HÙNG PHẠM THỊ ĐỊNH

Vĩnh Long18/11/2025BAN CHẤP HÀNH XÃ ĐOÀN (XÃ THẠNH HẢI)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mẹ Phạm Thị Định sinh năm 1910 trong một gia đình nông dân nghèo ở ấp Phú Lợi, xã Phú Khánh, huyện Thạnh Phú, tỉnh Bến Tre.Khi mẹ vừa tròn 12 tuổi thì thân sinh đã qua đời chỉ còn lại hai anh em ruột, không ruộng đất, chuyện đi làm thuê, cấy mướn để nương tra vào nhau. Năm 18 tuổi, mẹ lập gia đình với ông Lê Văn Nuôi, sinh năm 1905 và theo về ở bên chồng cùng chung ấp. Gia đình nhà chồng cũng nghèo khó, không ruộng đất phải đi làm thuê, làm mướn để kiếm sống. Đến năm 1930, nhờ dành dụm được một số vốn, hai vợ chồng mẹ thuê đất cắt nhà để ở riêng. Cũng ngay trong năm ấy, mẹ sinh được một người con trai và đặt tên là Lê Văn Sung. Từ đó cho đến cuối đời, mẹ không sinh thêm được người con nào nữa. Dù nhà nghèo nhưng hai vợ chồng mẹ sống với nhau rất hạnh phúc, nuôi con khôn lớn, trưởng thành rồi cưới vợ và cho ở chung cùng gia đình.

Sau Cách mạng Tháng 8/1945 thành công, anh Sung con của mẹ tham gia vào lực lượng Cứu quốc quân. Đến đầu năm 1951, giặc Pháp tái chiếm, anh cùng với thanh niên trai tráng trong làng cầm vũ khí chiến đấu chống giặc. Sau đình chiên năm 1954, do cha mẹ già yếu nên anh phải lên thành phố Sài Gòn làm nghề đạp xích lô để kiếm tiền phụ giúp gia đình. Đến năm 1958, anh trở về quê phụng dưỡng cha mẹ già và bắt liên lạc tham gia hoạt động cách mạng bí mật. Trong hoàn cảnh bị địch khủng bố, kềm kẹp gắt gao, anh Sung đành phải chấp nhận theo sự phân công của tổ chức gia nhập vào bộ máy địch làm chức vụ Chủ ập, phụ trách hơn 20 Thanh niên Phòng vệ dân sự. Rồi vào một đêm của tháng 4/1961, anh cùng với hơn 20 Thanh niên Phòng vệ dân sự đã dùng chất nổ đánh sập trụ sở ấp và mang toàn bộ vũ khí chạy theo cách mạng. Sau sự việc trên, địch bắt mẹ bồi thường thiệt hại, mẹ phải bán đi 20 giá lúa và 1 con heo mới đủ số tiền 5.000 đồng để bồi thường mới được chúng cho ở yên

Nhưng rồi thế giặc càng lúc, càng mạnh, đồn bót bủa vây, chúng đã cài cắm gián điệp theo dõi bắt được anh Sung và nổ súng giết chết vào chiều ngày 02/07/1962 tại ấp Bình Khánh. Sau đó, chúng kéo xác về để trước công sở, kêu dân làng đến xem vì đã giết được 1 tên Việt cộng nguy hiểm. Hay tin con bị địch sát hại mà lòng mẹ đau như kim châm, muôi sát, lê từng bước chân nặng trĩu để đến nhìn mặt và ôm con vào lòng lần cuối mà nước mắt cứ tuôn trào. Mãi đến 10 giờ trưa hôm sau chúng mới cho mẹ nhận xác con đem về chôn cất.

Sau lần mất mát đau thương to lớn ấy, lòng mẹ thêm cứng cõi, gan dạ hơn. Mẹ luôn làm tốt nhiệm vụ mà cách mạng giao cho như theo dõi đường giặc đi, giặc đến, làm ám hiệu cho cán bộ bám lên hoạt động an toàn. Hàng đêm, mẹ nấu sẵn những nồi cơm lớn để cán bộ ta về ghé qua có cái mà ăn cho đủ sức khỏe. Có khi mẹ nấu nồi bắp để sáng mang ra chợ bán, nhưng cán bộ ta về mẹ lại đem ra đãi hết. Mẹ tiếp đón cán bộ về nhà như tiếp đón những người thân ruột thịt của mình. Rồi những việc làm của mẹ cũng tới tai bọn lính làng, chúng hâm dọa, chữi bới đủ điều nhưng không có đủ cơ sở để kết tội mẹ.

Vào một ngày của tháng 4/1964, lực lượng du kích xã tổ chức chặn đánh dịch vào ban ngày gần hàng rào bót gây tử vong và bị thương một số tên. Sau khi lực lượng du kích rút đi, chúng tuôn ra bắt bà con ở xung quanh chặt phá cây cối, đàn áp, đánh đập những người có con em đi theo cách mạng, Lần đó, mẹ cũng không thoát khỏi bàn tay hung bạo của kẻ thù, chúng đánh đập mẹ rất tàn nhẫn, dã man. Nhưng địch càng đàn áp bao nhiêu thì càng nung nấu thêm ý chí, niềm tin, sức mạnh và lòng căm thù giặc sâu sắc bấy nhiêu trong người mẹ. Nhiều lần, trong vai một người mua bán rau cải, mẹ đã đi bộ từ Phú Khánh đến Thạnh Phú đề chuyển giao thư từ liên lạc cho cách mạng. Khi thì thư từ được cuộn nhỏ nhét trên búi tóc hay lai quần, vạt áo, lúc thì gói kỹ trong lá trầu tiêm mà mẹ đã lọt qua tai mắt địch đến nơi an toàn. Tên Phó xã trường An ninh biết rõ mẹ là cơ sở cách mạng, nhưng không làm sao có đủ chứng cớ để bắt được mẹ.

Khoảng năm 1965, thỉnh thoảng cứ vài hôm chúng lại mời mẹ đến công sở để vừa hâm dọa vừa dụ dỗ mua chuộc. Có lần, mẹ nói thẳng vào mặt chúng rằng: "Việt cộng hầu như ở nơi nào cũng có, mấy ông có súng đạn thì cứ tìm họ mà đánh, còn tôi chỉ là dân thưởng sao các ông cứ mời tới mời lui hoài vậy". Chúng bực mình lắm nhưng chẳng dám làm gì, kể từ đó chúng không còn mới mẹ thêm lần nào nữa mà ngược lại càng theo dõi mẹ gắt gao hơn. Cũng từ những kinh nghiệm ấy đã giúp cho mẹ hoạt động khôn khéo hơn, những thông tin, tín hiệu mà mẹ cung cấp cho cán bộ ta đều đảm bảo chính xác, tin cậy, chưa một lần nào bị lộ.

Sau ngày 30/4/1975, mẹ cùng với nhân dân cả nước được hưởng độc lập, tự do. Có lẽ đây là niềm vui tột cùng, vì những hy sinh, mất mát của mẹ đã được đền bù xứng đáng. Mẹ được Nhà nước tặng thưởng 2 Huy chương vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, được Đảng bộ và chính quyền địa phương chăm lo chu đáo. Mặc dù vậy, mẹ vẫn luôn giáo dục, nhắc nhở con cháu trong gia đình tích cực tham gia các phong trào hành động cách mạng ở địa phương, thực hiện tốt mọi nghĩa vụ của người công dân đối với đất nước. Nhưng tiếc thay, do tuổi già sức yếu nên mẹ thụ hưởng niềm vui chẳng được bao lâu thì qua đời vào năm 1994, hưởng thọ 84 tuổi. Mãi đến năm 1998, mẹ mới được Nhà nước truy tặng danh hiệu "Bà mẹ Việt Nam anh hùng"

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn