Bài viết

Câu chuyện một anh hùng (1)

Hưng Yên28/11/2025Phạm Bảo Sơn3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm nay cũng là năm kỉ niệm 50 năm kể từ ngày đất nước được nối liền thành một dải, khai sinh ra nước Việt Nam như ngày hôm nay. Nhưng không biết bao người lính đã đổ máu, hi sinh cả bản thân mình cho tự do của đất nước. Thật may mắn khi tôi bên cạnh tôi vẫn còn ông-một nhân chứng lịch sử và là người đích thân tham gia trực tiếp các giai đoạn chiến trường ác liệt tới ngày thống nhất của dân tộc trong kháng chiến chống Pháp.
Ông của tôi sinh năm 1953, tại mảnh đất Hưng Yên. Ông đã tình nguyện tham gia nhập ngũ khi tròn mười tám đôi mươi, tình nguyện ra chiến trường khốc liệt. Tuy ông tôi không có một thân hình nổi trội nhưng nhờ sự quyết tâm và mưu trí mà ông đã lập rất nhiều chiến công. Ông tham gia rất nhiều các trận đánh khác nhau nhưng ông nhớ nhất là 3 chiến dịch Thành Cổ Quảng Trị (1972); Buôn Ma Thuật (1975) và chiến dịch Long Khánh.
Trong chiến dịch Thành Cổ Quảng Trị, ông tôi giữ chức trung sĩ trinh sát trong trung đoàn số 95 chiến đấu trong 81 ngày đêm khốc liệt, tiếng bom đạn reo vang hằng đêm, nhiều đồng đội của ông đã hi sinh và bị thương nặng, mất đi nhiều bộ phận trên cơ thể. Mặc dù ông chỉ là một trnh sát không có nhiệm vụ trực tiếp chiến đấu trên chiến trường nhưng ông tôi vẫn phải đối mặt với nhiều vụ ném bom của quân Mỹ, vô cùng dữ dội và bi thương. Ông không còn lạ gì khi chứng kiến đồng đội mình hi sinh trên chiến trường, ông kể rằng: ”trung bình mỗi mét vuông hứng hơn trăm quả pháo, ngày đêm không ngơi một phút”. Có những người áo đã sờn, chân đã rách nhưng tay vẫn ôm chặt khẩu súng mà cố giữ từng mảnh tường đổ, có những người vừa gọi mẹ xong đã nằm xuống, có người ôm đồng đội đã lạnh, nước mắt hòa vào sông Thạch Hãn đỏ màu máu. Họ hi sinh để lại sau lưng chỉ là ba lô rách, lá thư chưa kịp gửi và những lời hứa hẹn chưa kịp nói.
Khi 81 ngày đêm kết thúc, ông tôi được trở về lại quê hương, thật may mắn cho ông khi ông không bị tổn thương nào quá nguy hiểm đến tính mạng. Chỉ 3 năm ngắn ngủi sau đó, ngày 10 tháng 3 năm 1975, ông đích thân tham gia chiến dịch Buôn Ma Thuật để mở đường cho chiến dịch Hồ Chí Minh sắp tới. Không còn lạ gì vẫn là tiếng bọm đạn pháo vang khắp các cánh rừng Tây Nguyên lúc đó. 1 tháng sau đó vào ngày 21 tháng 4 năm 1975, ông tôi tiếp tục tham gia trận chiến dịch Long Khánh để tiến vào cửa phía Bắc của Sài Gòn, tập trung dồn lực để kết thúc chiến tranh càng sớm càng tốt. Ông vẫn giữ nhiệm vụ trinh sát, mở lối cho các xe tăng, đoàn xe tiến vào Sài Gòn. Để rồi, ngày 31 tháng 4 năm 1975, cả đất nước vui mừng nghe tin miền Nam được giải phóng, ai cũng vỡ òa trong niềm vui xúc động mà chưa từng trải qua bao giờ.
Sau nhiều chiến công vang rội, ông tôi đã nhận được nhiều huy chương danh giá mà nhà nước trao tặng. Trờ về thời bình, ông vẫn luôn lưu giữ những kỉ niệm xưa cùng đồng đội, mặc dù có rất nhiều người không quay trở lại. Đã qua bao nhiêu năm, mặc dù chiến tranh đã đi xa nhưng nỗi đau, nỗi mất mát năm ấy chưa bao giờ đi khỏi ông. Trước những lời kể đầy xúc động không kìm nén được cảm xúc của ông, tôi thật sự rất cảm phục trước sự tinh thần dũng cảm của những người lính trẻ tuổi. Và tôi vẫn luôn tự hào rằng, mình có một người ông là một người chiến sĩ quả cảm, hi sinh vì đất nước.

Ông Phạm Hồng Nho

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn