Câu chuyện một thời hoa lửa Nguyễn Thị Định – vị nữ tướng đầu tiên
Nguyễn Thị Định sinh ngày 15/3/1920, quê Bến Tre. Bà là con út trong gia đình yêu nước, trước bà là 10 người anh trai. Vì là con út nên bà được gọi với cái tên thân mật là Út Định. Bước tới tuổi cập kê, bà ngày càng xinh đẹp và được nhiều gia đình giàu có đánh tiếng thăm hỏi. Ở tuổi ấy, các cô gái thường nghĩ tới chuyện chồng con. Nhưng Út Định thì khác, bà không quan tâm tới chuyện đó. Thứ bà quan tâm là cách mạng, đó cũng là khoảng thời gian mà phong trào dân chủ lên cao.
Vì sự quan tâm yêu mến cách mạng, bà bắt đầu tham gia giải truyền đơn, giao liên, các cuộc cổ động, báo dân chúng,… Nhưng đó cũng là lúc bà bị gây áp lực từ phía gia đình, buộc bà phải lấy một người giàu có mà gia đình đã nhắm sẵn. Bằng trái tim hướng về cách mạng mãnh liệt, bà đã gặp và lấy một người chồng theo cách mạng để từ đó bà vẫn có thể đi theo ý muốn trái tim mình.
Hạnh phúc của bà đã mất một nửa khi chồng bà bị mật thám bắt đi đày tại nhà tù Côn Đảo, để lại bà và đứa con mới sinh thời được ba ngày. Không lâu sau đó, 19/7/1940 Út Định cũng bị mật thám bắt đi và buộc bà phải gửi con về nhà. Phải xa con, lòng Út Định như đứt từng đoạn ruột. Nhưng dấn thân vào con đường cách mạng đồng nghĩa phải chấp nhận thương đau, tù đày.
Trong khoảng thời gian bị tù đày, Út Định bị bệnh tim nặng và được chị
em đấu tranh đưa trở về nhà. Về đến nhà thì nhận tin chồng đã mất. nỗi đau tột cùng khiến bà có ý định buông bỏ để đi tu, nhưng khi nhớ lại những lời căn dặn của chồng: đi theo con đường cách mạng là phải chịu thương đau, tù đày. Bà đã mạnh mẽ tham gia cách mạng tích cực hơn.
Năm 1944, phong trào Việt Minh trổ lên mạnh mẽ, Nguyễn Thị Định bắt được liên lạc với tổ chức và gửi con cho mẹ, rồi lao vào công tác.
Trong Cách Mạng Tháng 8, người góa phụ trẻ ấy đã cầm cờ dẫn đầu cả ngàn quần chúng, tay dao, tay gậy, tay cờ biểu ngữ rầm rộ tiến đến chiếm thị xã Bến Tre. Sau ngày khởi nghĩa thắng lợi, bà được giữ chức tại cơ quan Tỉnh.
Cuối năm 1946, Nguyễn Thị Định được bầu làm ủy viên Ban Chấp Hành Phụ Nữ Tỉnh Bến Tre. Giữa lúc bà đang hăng say đi thăm hỏi, chăm sóc bộ đội thì được lệnh từ Tỉnh Uỷ gọi về giao cho nhiệm vụ ra Bắc gặp Bác Hồ và Chính Phủ báo cáo tình hình miền Nam sau Hiệp Định Sơ Bộ 6/3 và xin chi viện vũ khí cho chiến trường miền nam, năm ấy Nguyễn Thị Định mới chỉ 26 tuổi.
Tháng 3/1946, phái đoàn miền Nam Trung Bộ ra đi trên chiếc tàu đánh cá từ cửa biển Bến Tre tới Phú Yên, rồi đi xe lửa từ Phú Yên ra Hà Nội. Tới nơi, đoàn được bố trí ở nhà của Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục. Hôm sau, Bác Hồ đến thăm hỏi, khích lệ bà và mọi người. Bác nói: “ Thế nào Trung Ương và Chính Phủ cũng đưa súng vào miền Nam, nhưng nước ta còn nghèo các cô chú về phải đánh Pháp cho thật giỏi, cướp lấy súng của nó dùng thì mới có vốn mà làm nhiều”. Sau này, bà đã vận dụng lời Bác dạy hiệu quả ở chiến trường Miền Nam.
Sau đó bà tới Quảng Ngãi – trụ sở của Uỷ Ban kháng chiến miền Nam Việt Nam nhận súng và tiền cùng với tài liệu của Trung Ương mang về cho Xứ Uỷ Nam Bộ. Bà không chỉ vào được tận kho để nhận phần cho khu tám mà còn năn nỉ xin thêm: “ Tôi mang một cây mà bị lộ thì cũng chết, các anh cho tôi một ngàn cây tôi đi một chuyến cho nó đáng”. Thế rồi bằng lòng quả cảm và trí thông minh, Út Định cùng các đồng đội đã khéo léo vượt trùng dương đi tiếp viện 12 tấn vũ khí cho chiến trường miền Nam một cách an toàn.
Chiến dịch Điện Biên Phủ chiến thắng, hiệp định Giơnevơ được ký kết. Nguyễn Thị Định quyết ở lại miền Nam, chỉ Minh – con trai bà ra Bắc, nhưng đâu ngờ lần tạm biệt ấy thực ra là lần tiễn biệt mãi mãi. Cháu Minh bị bệnh mất năm 1960, nghe tin ấy, bà bàng hoàng và sửng sốt cố không ngất xỉu trước mặt các đồng chí, nhưng trong trái tim bà dường như nghẹn lại.
Nguyễn Thị Định một lần nữa nén lại nỗi đau mất người thân để tiếp tục chiến đấu. 5/1961, bà được bầu làm Uỷ Viên khu tám, Bí Thư Đảng Uỷ Phụ Nữ khu tám. 1965, bà làm Hội trưởng Hội Liên Hiệp Phụ Nữ, Giải Phóng Miền Nam. Cùng năm 1965, bà được Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh mời sang gặp Bộ Tư Lệnh Miền và giao nhiệm vụ. Bác Hồ và Bộ Chính Trị quyết định rút chị lên làm Phó Tư Lệnh các Lực Lượng Vũ Trang Giải Phóng Miền Nam. Ngoài công tác chung, Bộ Tư Lệnh sẽ phân công chị theo dõi và chỉ đạo phong trào kháng chiến, chiến tranh du kích, đấu tranh chính trị. Bà ngỡ ngàng trước trọng trách được giao, vừa tự hào vừa lo lắng. Bà tự nhủ đã nhận nhiệm vụ thì phải cố gắng hết sức, phải làm được. với tinh thần nghiêm túc giữa rừng sâu, bà lao vào học lí luận, nghiên cứu khoa học quân sự. Sự có mặt của Phó Tư Lệnh trong Bộ Tư Lệnh Miền đã góp phần làm cho cái nhìn của lãnh đạo đã toàn diện, thấu đáo hơn từ cuộc chiến tranh nhân dân.
Bà đã từng nén nỗi đau mất chồng, tích cực hoạt động, chiến đấu chi viện cho chiến trường miền Nam trong cuộc chiến chống Thực Dân Pháp. Và cũng là bà nén lại nỗi đau mất con khi mới thành lập nên Đội Quân Tóc Dài không lâu vẫn tiếp tục chiến đấu cùng phong trào Đồng Khởi chiến đấu giành độc lập cho Bến Tre từ tay Đế Quốc Mĩ, và trở thành Phó Tư Lệnh trong Bộ Tư Lệnh Miền. Thử hỏi còn gì đau thương hơn? và còn điều gì oai hùng hơn thế?
Cuối cùng khi đã nghỉ hưu, Nguyễn Thị Định đã ra đi thanh thản vào một ngày năm 1992 trong bộ áo dài trắng. Bà giống như một bà tiên khi đã hoàn thành sứ mệnh trần gian chính trên đất nước Việt Nam này. Bà ra đi, tiễn bà không chỉ là những bậc lãnh đạo Nhà Nước mà còn có các tầng lớp nhân dân từ nhiều miền.
Vào ngày 30/8/ 1995, bà được Nhà nước truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sống một cuộc đời Chính Trị, bà đã sống một cuộc đời trọn vẹn với non sông Đất Nước, nhưng với cuộc sống riêng của bà thì lại không trọn vẹn.
Năm 1965, Chủ tịch Hồ Chí Minh từng nói: “ Phó Tư Lệnh Quân Giải phóng là cô Nguyễn Thị Định. Cả thế giới chỉ nước ta có vị tướng quân gái như vậy. Thật là vẻ vang cho miền Nam, cho cả dân tộc ta”.
Nhân dân bày tỏ ý nguyện thành lập bàn thờ của bà như một vị nhân thần mới trên lý tưởng Để những người anh hùng gặp lại những người anh hùng. Bà được tưởng nhớ bằng rất nhiều cách như đặt tên đường tại các thành phố, tên trường học, trong viện bảo tàng lịch sử, tượng, nơi thờ phụng,…



