Cựu Thanh niên xung phong

Câu chuyện một thời hoa lửa – Nhân chứng Lê Kim Yến

Ngày nay, bác Lê Kim Yến vẫn tích cực tham gia các hoạt động tại địa phương, thường xuyên chia sẻ câu chuyện quá khứ với thế hệ trẻ. Qua đó, bác mong muốn nhắc nhở rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng nhiều hy sinh, và trách nhiệm của thế hệ sau là sống, học tập và cống hiến xứng đáng với truyền thống của cha anh.

Vĩnh Long04/02/2026Đoàn Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hỏi: Thưa bác, bác có thể chia sẻ đôi nét về hoàn cảnh tuổi thơ của mình trong những năm đất nước còn chiến tranh?
Đáp: Tôi sinh năm 1944, lớn lên đúng vào thời kỳ chiến tranh khốc liệt. Tuổi thơ gắn với những ngày chạy bom, những bữa cơm vội vàng và nỗi lo thường trực của gia đình mỗi khi nghe tiếng máy bay địch. Khi ấy, khái niệm “bình yên” với chúng tôi là điều rất xa xỉ.

Hỏi: Điều gì đã thôi thúc bác tham gia lực lượng cách mạng khi tuổi đời còn rất trẻ?
Đáp: Khi bước sang tuổi đôi mươi, tôi chứng kiến quê hương bị tàn phá, bà con lối xóm chịu nhiều mất mát. Tôi hiểu rằng nếu ai cũng chờ đợi thì đất nước sẽ còn đau khổ. Vì vậy, tôi tình nguyện tham gia cách mạng, xác định đi theo con đường gian nan nhưng đúng đắn.

Hỏi: Những ngày đầu tham gia kháng chiến, bác và đồng đội phải đối mặt với những khó khăn gì?
Đáp: Gian khổ thì nhiều lắm. Sống trong rừng sâu, thiếu ăn, thiếu thuốc, bệnh sốt rét luôn rình rập. Có lúc khẩu phần chỉ là củ mì hay nắm gạo độn, nhưng tinh thần thì không bao giờ xuống. Chúng tôi động viên nhau bằng niềm tin vào ngày chiến thắng.

Hỏi: Trong quá trình chiến đấu, kỷ niệm nào khiến bác nhớ nhất?
Đáp: Đó là những đêm hành quân xuyên rừng, từng bước đi đều phải dè chừng bom mìn. Tiếng súng, ánh pháo sáng bất ngờ khiến ai cũng căng thẳng, nhưng không một ai lùi bước. Chúng tôi luôn nghĩ rằng nếu mình chùn chân, quê hương sẽ còn đau khổ hơn.

Hỏi: Bác đã nhiều lần đối mặt với ranh giới sinh – tử. Điều gì giúp bác vượt qua?
Đáp: Chính là tình đồng chí, đồng đội và niềm tin vào ngày đất nước được giải phóng. Có những trận bị bao vây, lương thực cạn kiệt, thương binh nhiều, nhưng anh em vẫn đùm bọc nhau. Trong hành trang của tôi luôn có thư nhà và hình ảnh quê hương – đó là động lực rất lớn.

Hỏi: Cảm xúc của bác như thế nào khi mùa xuân năm 1975 đến?
Đáp: Khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, niềm vui vỡ òa nhưng xen lẫn nước mắt. Vui vì đất nước hòa bình, nhưng cũng không khỏi nghẹn ngào khi nghĩ đến những đồng đội đã nằm lại chiến trường, không kịp chứng kiến ngày toàn thắng.

Hỏi: Sau chiến tranh, cuộc sống của bác thay đổi ra sao?
Đáp: Tôi trở về với đời thường, tiếp tục lao động, xây dựng quê hương. Dù chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời hoa lửa, về đồng đội và những hy sinh âm thầm vẫn theo tôi suốt cuộc đời.

Hỏi: Bác muốn gửi gắm điều gì đến thế hệ trẻ hôm nay?
Đáp: Tôi chỉ mong các bạn trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều mất mát. Hãy trân trọng lịch sử, sống có lý tưởng, học tập và cống hiến để xứng đáng với những gì cha anh đã hy sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện một thời hoa lửa – Nhân chứng Lê Kim Yến | Câu chuyện thời hoa lửa