Bài viết

Câu chuyện mùa hoa lửa còn đến từ bà giáo Lành – người dành gần bốn mươi năm cuộc đời để gieo chữ ở xã Thụy Trình, huyện Thái Thụy.

Câu chuyện mùa hoa lửa còn đến từ bà giáo Lành – người dành gần bốn mươi năm cuộc đời để gieo chữ ở xã Thụy Trình, huyện Thái Thụy.

Hưng Yên16/12/2025TRẦN TRUNG NGHĨA Họ sinh lớp 4B, Trường Tiểu học Đồng Tiến, xã Tân Tiến, tỉnh Hưng Yên (Trường Tiểu học Đồng Tiến, xã Tân Tiến, tỉnh Hưng Yên)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI DỰ THI

CÂU CHUYỆN MÙA HOA LỬA

Có những vùng đất chỉ đi qua rồi lãng quên, nhưng cũng có những nơi khi nhắc đến tên, tim ta như ấm lên bởi biết bao kỷ niệm. Với tôi, Thái Bình – miền quê lúa hiền hòa, nơi phù sa sông Trà Lý và sông Hóa bồi đắp – chính là nơi chan chứa yêu thương như thế.

Trên mảnh đất tưởng như bình yên đó, vẫn luôn âm ỉ cháy những ngọn lửa – ngọn lửa của ý chí, của niềm tin, của những con người chân chất mà kiên cường. Đó là lý do mà mỗi khi nhớ về quê cũ, tôi luôn gọi những ký ức ấy bằng hai chữ “Mùa hoa lửa” – mùa của sự hy sinh lặng lẽ, của sức sống bền bỉ và của những phẩm chất cao đẹp của người Thái Bình xưa.

Câu chuyện tôi mang đến hôm nay không lớn lao, không hào nhoáng. Đó chỉ là lát cắt nhỏ trong cuộc đời những con người bình dị của quê hương xã Minh Tân, huyện Đông Hưng; xã Thụy Trình của huyện Thái Thụy; hay vùng ven biển Diêm Điền thấm mặn gió khơi. Nhưng chính những con người ấy – bằng từng việc làm âm thầm – đã viết nên mùa hoa lửa rực sáng giữa đời thường.

Bà giáo Lành – người gieo chữ trên mái trường tranh tre ở Thụy Trình

Câu chuyện mùa hoa lửa còn đến từ bà giáo Lành – người dành gần bốn mươi năm cuộc đời để gieo chữ ở xã Thụy Trình, huyện Thái Thụy.

Ngày ấy, đường làng còn đầy bùn đất; học sinh đi học qua con đê chắn sóng, mùa mưa gió rét có khi phải dắt nhau mà đi. Thầy cô không có xe, chỉ đôi dép nhựa cùng chiếc áo mưa đã sờn.

Lớp học của bà Lành dựng bằng tre nứa, mái lợp lá dừa, gió biển thổi ào ào như muốn cuốn tung cả phấn bảng. Ấy vậy mà nụ cười của bà vẫn ấm, ánh mắt vẫn dịu dàng.

Bà hay nói:

“Thầy cô nghèo cũng được, thiếu thốn cũng được, nhưng chữ thì không được phép thiếu.
Ở vùng biển này, chữ nghĩa chính là ngọn lửa dẫn đường cho tụi trẻ.”

Có học trò vì nhà quá nghèo phải nghỉ học đi kéo lưới thuê, bà đến tận nhà động viên. Có em chữ viết còn run run, đọc chậm hơn chúng bạn, bà kiên nhẫn dạy từng chữ, từng phép tính.

Đến khi về hưu, bà vẫn được người dân Thụy Trình kính trọng gọi bằng cái tên thân thương: “bà giáo của biển”.

Chính bà đã gieo vào lòng tôi niềm tin rằng:
Giáo dục không chỉ là tri thức, mà còn là sự hy sinh thầm lặng của những con người mang trong mình ngọn lửa nhân ái.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn