CÂU CHUYỆN NGÃ TƯ 68
CÂU CHUYỆN NGÃ TƯ 68
Tôi tên là Nguyễn Huy Khương, năm nay 70 tuổi, Chủ tịch Hội Cựu chiến binh xã Đồn Xá, huyện Bình Lục. Về hưu rồi, tôi cứ tưởng mình hết “nhiệm vụ”. Nhưng không, người lính Cụ Hồ thì làm gì có chuyện nghỉ ngơi. Năm 2016, tôi đi qua ngã tư 68, chỗ quốc lộ 21B gặp quốc lộ 37B. Xe tải, xe con chạy ầm ầm, học sinh tan học ùa ra như ong vỡ tổ. Tôi đứng nhìn mà thót tim. Chỗ này từng có tai nạn, có cháu học sinh bị thương nặng.
Đêm ấy tôi không ngủ được. Sáng ra, tôi gọi 6 ông CCB trong thôn Tiên Lý, Thanh Hòa ra bờ đê họp. Tôi bảo: “Ngày xưa mình giữ nước, giờ mình giữ đường cho con cháu đi học bình yên. Các ông có theo tôi không?" Cả 6 ông gật đầu cái rụp. Thế là Tổ tự quản an toàn giao thông ra đời.
Ngày đầu ra chốt, chúng tôi chẳng có gì. Mỗi người một cái áo lính cũ, một cây gậy tre. 6 giờ 30 sáng, dù mưa rét, 7 ông già lại đứng ở ngã tư. Xe tải bấm còi inh ỏi, có người còn chửi: “Mấy ông già rỗi việc”. Tôi kệ. Thấy cháu học sinh rụt rè không dám sang đường, tôi dắt tay cháu đi. Có hai xe máy va nhau, chúng tôi xúm vào: “Thôi, các chú nhường nhau một tí. Hỏng thì bắt tay giảng hòa”. Lạ cái, thấy mấy ông già áo lính nói, tự dưng họ cũng xuôi.
Gần 10 năm nay, ngã tư 68 không còn tai nạn chết người. Dân làng đi qua cứ giơ tay: “Chúng em chào các bác". Nghe thế, mệt mấy cũng hết. Cuối 2022, thấy cổng Trường Tiểu học Đồn Xá giờ tan học lộn xộn, chúng tôi lại nhận thêm "chốt". Chiều chiều, mấy ông già lại ra kẻ vạch, nhắc phụ huynh: “Chị ơi đỗ xe gọn vào cho các cháu đi". Bọn trẻ thấy chúng tôi thì khoanh tay: "Chúng cháu chào ông CCB ạ”. Ùn tắc hết, tiếng cười trẻ con vang cả sân trường.
Chúng tôi không chỉ giữ đường. Năm 2023, xã làm nông thôn mới nâng cao, tôi lại họp anh em: “Giờ mình trồng cây cho làng đẹp". Anh em CCB thôn Tiên Lý, Đa Bồ Đạo góp tiền mua 61 cây bàng Đài Loan, 33 cây hoa ban đỏ. Tự tay cuốc đất, đào hố, tưới nước. Giờ con đường 1km rợp bóng mát. Chiều chiều, các bà bế cháu ra chơi, chỉ vào cây bảo: “Cây này của ông Khương CCB trồng đấy". Tôi bảo anh em: “Học Bác là phải làm kinh tế giỏi, giúp nhau thoát nghèo”. Giờ trong Hội, nhiều ông nuôi gà, thả cá, thu nhập cả trăm triệu một năm. Có tiền, chúng tôi lại góp quỹ. Từ 2020 đến nay ủng hộ hơn 100 triệu cho người nghèo, đồng đội khó khăn. Có nhà nợ tiền dịch vụ mấy năm, tôi đến tận nhà ngồi uống nước chè: "Ngày xưa đói khổ còn chia nhau củ sắn. Giờ có tí nợ sao để mãi". Thế là từ 2021 đến 2024, 4 hộ tự nguyện trả hết nợ.
Vợ tôi cằn nhằn: "Ông già rồi, nghỉ đi”. Tôi cười: “Bà ơi, Bác Hồ bảo cán bộ là đầy tớ của dân. Mình là lính của Bác, phải gương mẫu đến hơi thở cuối cùng".
8 năm nay, Hội CCB xã Đồn Xá năm nào cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, trên 98% hội viên gương mẫu. Nhưng với tôi, phần thưởng lớn nhất là con đường quê bình yên, là hàng cây mình trồng đang lớn, là tiếng trẻ con chào "ông CCB ạ".
Tôi kể chuyện này không phải khoe. Tôi chỉ muốn nói với lớp trẻ: Hòa bình hôm nay đổi bằng máu. Chúng tôi già rồi, chỉ mong giữ được cái bình yên ấy cho các cháu. Thế là vui.



