Câu chuyện Nghệ An – “Cô gái gùi đạn vượt dốc Pù Mát trong đêm sét đánh”
Năm 1968, khi tuyến đường Trường Sơn đi qua Nghệ An ngày nào cũng bị đánh phá, đội nữ dân công huyện Con Cuông được giao nhiệm vụ gùi đạn vượt dốc Pù Mát. Trong đội có cô gái Lô Thị Duyên, người Thái, dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi chân bền bỉ.
Chuyến gùi đạn đêm tháng 10 năm đó là chuyến khó nhất. Mưa rừng như đổ thác, sét đánh sáng trắng cả núi. Đường lên dốc toàn đá trơn, chỉ cần trượt là rơi xuống vực sâu.
Duyên gùi 37kg đạn. Vai rát, lưng sưng đỏ, nhưng cô không kêu một tiếng. Mỗi bước đi như kéo cả quả núi theo mình.
Giữa chừng, trời nổi gió lớn. Một tiếng sét đánh trúng cây cổ thụ ngay cạnh đường. Mảnh gỗ văng vào chân Duyên khiến cô khụy xuống. Cô nhắm mắt chịu đau, rồi tự xé mảnh áo buộc chặt vết thương, lại đứng dậy.
Đơn vị đi sau gọi với:
– “Duyên! Để bọn anh gùi hộ, chân em chảy máu rồi!”
– “Không! Đạn này phải ra trận trong tối nay!”
Cứ thế, cô đi trong đêm, đôi chân tập tễnh nhưng bước không bao giờ lùi. Cuối cùng, cả đội tới điểm tập kết lúc gần 3 giờ sáng. Đạn được chuyển kịp thời cho bộ đội pháo binh đang chờ trên đỉnh Pù Mát để đánh máy bay địch lúc rạng sáng.
Chỉ đến khi người cuối cùng nhận đạn xong, Duyên mới ngất lịm, đôi vai rớm máu, gùi vẫn cài chặt trên lưng.
Năm đó cô mới 17 tuổi.
Cho đến tận hôm nay, dân bản Con Cuông vẫn kể về “người con gái gùi đạn dưới ánh sét”, biểu tượng của những bước chân không bao giờ bỏ cuộc.


