Câu Chuyện :Ngọn Đèn Không Tắt Ở Làng Kỳ Bá(Thái Bình Cũ)
Những năm kháng chiến chống thực dân Pháp (1946 – 1954), Thái Bình là vùng đất hậu phương vững chắc của chiến khu Đông
Bắc. Tại làng Kỳ Bá (nay thuộc thành phố Thái Bình), có một người phụ nữ tên là bà Nguyễ n Thị Lựu, được người dân gọi
thân mật là “bà Lựu nuôi quân
”.
Ban ngày, bà vẫ n làm ruộng, chăm con như bao người nông dân khác. Nhưng đêm đến, khi tiếng trống canh vừa dứt, ngọn đèn
dầu trong căn bếp nhỏ của bà lại sáng lên. Bà cùng các chị em trong làng âm thầm nấu cơm, giấu lương khô, may áo trấn thủ
cho bộ đội. Có đêm, giữa tiếng mưa bom và tiếng giày lính Pháp, bà vẫ n ôm nồi cơm nóng băng qua cánh đồng mang đến cho
đơn vị du kích đang phục kích ngoài bìa làng.
Một lần, địch kéo đến càn quét, đốt nhà, bắt dân tra khảo. Bà Lựu bị chúng phát hiện đang giấu thương binh trong hầm bí
mật. Dù bị tra tấn dã man, bà kiên quyết không khai. Khi bị hỏi vì sao không sợ chết, bà chỉ nói:
“Các anh bắn tôi thì máu tôi thấm đất này, con cháu tôi còn đứng lên nữa. Thái Bình không sợ giặc!”
Bà hy sinh, nhưng sau đó quân du kích đã đánh tan cuộc càn, bảo vệ được cả làng. Ngọn đèn dầu trong căn bếp của bà được
dân làng thắp lại suốt nhiều năm sau như một biểu tượng của tinh thần bất khuất, của lòng yêu nước thời hoa lửa.


