Người có công giúp đỡ cách mạng

CÂU CHUYỆN: NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM LỬA

Bài viết là lời kể của bà Trần Thị Năm về một kỷ niệm trong thời chiến tranh khi bà làm nhiệm vụ giao liên lúc 17 tuổi. Trong đêm 2/9/1965, bà mang tài liệu quan trọng vượt qua cánh đồng nguy hiểm, đối mặt với pháo sáng và nguy cơ bị địch phát hiện. Nhờ sự giúp đỡ thầm lặng của một cụ già cầm đèn dầu – cơ sở cách mạng trong làng – bà đã hoàn thành nhiệm vụ an toàn. Kỷ niệm ấy trở thành nguồn động lực, biểu tượng cho tinh thần dũng cảm và những con người bình dị tỏa sáng trong “thời hoa lửa”.

Quảng Ngãi29/03/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Thị Năm, sinh ngày 5 tháng 10 năm 1948, quê ở thôn Tịnh Khê, xã Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi. Năm nay tôi đã ngoài bảy mươi tuổi, nhưng ký ức về những năm tháng chiến tranh vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Năm ấy, tôi vừa tròn mười bảy tuổi. Quê tôi nằm gần biển, nơi thường xuyên bị bom đạn cày xới. Ban ngày, chúng tôi ra đồng sản xuất, ban đêm lại tham gia tiếp tế lương thực và làm nhiệm vụ giao liên. Tôi còn nhớ rõ đêm 2 tháng 9 năm 1965 – một đêm không thể nào quên trong cuộc đời mình. Trời tối đen như mực. Gió biển thổi lạnh buốt. Tôi được giao nhiệm vụ mang một túi tài liệu quan trọng vượt qua cánh đồng để chuyển cho đơn vị bộ đội đóng ở phía bên kia làng. Con đường ấy ban ngày đã nguy hiểm, ban đêm lại càng đáng sợ hơn vì địch thường phục kích. Tôi đi trong im lặng, tim đập dồn dập. Bất ngờ, pháo sáng từ phía xa bắn lên, cả cánh đồng sáng rực như ban ngày. Tôi vội nằm rạp xuống ruộng lúa, nước ngập đến ngực. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ nghĩ: “Nếu bị phát hiện, tài liệu này không thể để rơi vào tay địch.” Khi ánh sáng tắt, tôi tiếp tục bò đi từng chút một. Đến gần bờ tre cuối làng, tôi gặp một cụ già đang cầm chiếc đèn dầu nhỏ. Cụ không nói gì, chỉ khẽ che ngọn đèn bằng tay, rồi ra hiệu cho tôi đi theo. Nhờ ánh đèn le lói ấy, tôi đã tìm được lối đi an toàn để vượt qua khu vực nguy hiểm. Khi đến nơi, tôi quay lại thì cụ già đã biến mất trong màn đêm. Sau này tôi mới biết, cụ là một cơ sở cách mạng trong làng, đã nhiều lần âm thầm giúp đỡ những người như tôi. Ngọn đèn nhỏ ấy đã cứu tôi, cứu cả nhiệm vụ quan trọng ngày hôm đó. Những năm tháng sau đó, tôi tiếp tục làm giao liên. Có những lúc đối mặt với hiểm nguy, nhưng mỗi lần nhớ đến ánh đèn trong đêm ấy, tôi lại có thêm niềm tin và dũng khí. Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, tôi vẫn sống trên mảnh đất quê hương. Mỗi tối, khi thắp ngọn đèn trong nhà, tôi lại nhớ về đêm năm xưa – đêm mà một ánh sáng nhỏ bé đã soi đường giữa “thời hoa lửa”. “Thời hoa lửa” với tôi không chỉ là bom đạn, mà còn là những con người bình dị, âm thầm tỏa sáng như những ngọn đèn trong đêm tối.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn