Câu chuyện Ngọn lửa Bãi sậy
Sự kiện Ngọn lửa Bãi Sậy

Giữa những cánh đồng lau sậy bạt ngàn của vùng Văn Giang, Khoái Châu, Yên Mỹ… cuối thế kỷ XIX, đã bùng lên một ngọn lửa thiêng – ngọn lửa Bãi Sậy. Đó không chỉ là tiếng súng kháng Pháp, mà là tiếng gọi của lòng yêu nước, của ý chí không khuất phục của người dân Hưng Yên. Năm 1883, sau khi kinh thành Huế thất thủ, đất nước rơi vào tay thực dân Pháp, triều đình đầu hàng, nhưng nhân dân Hưng Yên không chịu cúi đầu. Dưới sự lãnh đạo của cụ Nguyễn Thiện Thuật – người con ưu tú của làng Xuân Dục (Tiên Lữ), cuộc khởi nghĩa Bãi Sậy đã bùng nổ và kéo dài suốt gần mười năm trời (1883 – 1892). Bãi Sậy, nơi cỏ lau, sậy mọc cao ngút đầu người, trở thành chiến khu bất khả xâm phạm. Trong làn sương sớm, những người nông dân cày ruộng ban ngày, đêm đến lại hóa thành nghĩa quân – tay cầm gươm giáo thô sơ, nhưng lòng họ rực cháy niềm tin vào độc lập. Tiếng trống trận, tiếng súng vọng giữa đồng, hòa cùng tiếng gió rì rào của lau sậy, như lời thề son sắt với quê hương: “Sống làm dân nước Nam, chết hóa hồn thiêng sông núi.” Dù khởi nghĩa cuối cùng bị đàn áp, nhưng tinh thần “Bãi Sậy” không bao giờ tắt. Từ trong gian khổ và hy sinh, ngọn lửa ấy đã thắp lên niềm tin, hun đúc tinh thần yêu nước cho bao thế hệ người Hưng Yên. Ngày nay, khi đứng giữa vùng đất Văn Giang – Khoái Châu, nhìn những rặng sậy vẫn đung đưa trong gió, ta như nghe lại tiếng vọng của lịch sử: tiếng bước chân nghĩa sĩ, tiếng gọi tự do từ hơn trăm năm trước. Ngọn lửa Bãi Sậy không chỉ là câu chuyện của quá khứ, mà là bài học bất diệt về lòng dũng cảm, ý chí kiên cường và tình yêu Tổ quốc. Với tuổi trẻ hôm nay, đó là ngọn đuốc soi đường – nhắc nhở rằng trong mỗi người con Hưng Yên, ngọn lửa yêu nước ấy vẫn đang cháy, rực rỡ như thuở nào.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.



