Bài viết

Câu chuyện: Ngọn lửa không bao giờ tắt trong nhật ký Đặng Thùy Trâm

Câu chuyện: Ngọn lửa không bao giờ tắt trong nhật ký Đặng Thùy Trâm

Tây Ninh08/05/2026THPT Đông Thạnh (THPT Đông Thạnh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Ngọc Quỳnh Mai 11a7

Câu chuyện: Ngọn lửa không bao giờ tắt trong nhật ký Đặng Thùy Trâm

Giữa những năm tháng ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có một người con gái Hà Nội

mang tâm hồn nhạy cảm nhưng ý chí thép đã xung phong vào chiến trường Quảng Ngãi. Đó là bác

sĩ Đặng Thùy Trâm.

Trong một bệnh viện dã chiến thiếu thốn đủ bề, giữa tiếng bom gầm đạn rú, chị không chỉ cầm dao

mổ cứu sống đồng đội mà còn cầm bút ghi lại những dòng nhật ký đầy lửa cháy. Chị viết về nỗi nhớ

mẹ, nhớ Hà Nội da diết, nhưng trên hết là lý tưởng sống cao đẹp: "Đời người phải trải qua giông tố

nhưng không được cúi đầu trước giông tố".

Ngày 22/6/1970, trong một trận càn quét của địch, chị đã anh dũng hy sinh khi mới 28 tuổi, tay vẫn

còn cầm chắc khẩu súng để bảo vệ thương binh. Cuốn nhật ký của chị bị một lính Mỹ nhặt được,

nhưng thay vì tiêu hủy, người lính ấy đã giữ lại suốt 35 năm vì ông thấy trong đó có "lửa" – một ngọn

lửa nhân văn mà bom đạn không thể dập tắt.

Là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường trong thời bình, khi đọc những dòng chữ cuối cùng

trong nhật ký của chị Đặng Thùy Trâm, em không khỏi lặng người.

Sự xúc động trước lý tưởng: Em tự hỏi, điều gì đã khiến một cô gái Hà Nội vốn quen với sự yên bình

của Thủ đô lại có thể can trường đến thế? Có lẽ đó chính là tình yêu Tổ quốc cực đoan và thuần

khiết nhất. Chị không chỉ là một bác sĩ, chị là một chiến sĩ, một thi sĩ giữa đời thực.

Sự soi rọi bản thân: Nhìn lại thế hệ Gen Z chúng em hôm nay, đôi khi chúng em dễ dàng gục ngã

trước một áp lực bài vở nhỏ nhoi hay một nỗi buồn vu vơ. Câu chuyện của chị Thùy Trâm như một

cái "tát" nhẹ vào sự lười biếng, thức tỉnh trong em lòng biết ơn.

Lời hứa hành động: Chị hy sinh khi tuổi đời còn quá trẻ, để lại cho chúng em một bầu trời xanh hòa

bình. Vì vậy, em tự nhủ rằng mình không được sống hoài, sống phí. "Thời hoa đỏ" của chị là máu và

nước mắt, thì "thời hoa đỏ" của chúng em phải là trí tuệ và sự cống hiến để xây dựng đất nước giàu

mạnh hơn.

"Cảm ơn chị, người chị kết nghĩa của bao thế hệ học trò, đã dạy em biết cách yêu đất nước từ

những điều giản dị nhất."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Câu chuyện: Ngọn lửa không bao giờ tắt trong nhật ký Đặng Thùy Trâm | Câu chuyện thời hoa lửa