Câu chuyện: Ngọn lửa nhỏ giữa núi rừng
Câu chuyện: Ngọn lửa nhỏ giữa núi rừng Tác giả: Vũ Thị Tuyến – CĐ trường TH Lê Lợi Có những cái tên khi nhắc lên, lòng người bỗng chùng lại. Không phải vì họ đã sống một cuộc đời dài lâu, mà bởi họ đã cháy hết mình trong những năm tháng ngắn ngủi nhất của tuổi trẻ. Với tôi, anh Kim Đồng là một cái tên như thế. Mỗi lần đọc về anh, tôi không chỉ thấy khâm phục mà còn thấy nghẹn ngào, bởi đằng sau hình ảnh một thiếu niên anh hùng là cả một tuổi thơ bị chiến tranh cướp mất, là một trái tim nhỏ bé nh
Câu chuyện: Ngọn lửa nhỏ giữa núi rừng
Tác giả: Vũ Thị Tuyến – CĐ trường TH Lê Lợi
Có những cái tên khi nhắc lên, lòng người bỗng chùng lại. Không phải vì họ đã sống một cuộc đời dài lâu, mà bởi họ đã cháy hết mình trong những năm tháng ngắn ngủi nhất của tuổi trẻ. Với tôi, anh Kim Đồng là một cái tên như thế. Mỗi lần đọc về anh, tôi không chỉ thấy khâm phục mà còn thấy nghẹn ngào, bởi đằng sau hình ảnh một thiếu niên anh hùng là cả một tuổi thơ bị chiến tranh cướp mất, là một trái tim nhỏ bé nhưng mang trong mình tình yêu nước lớn lao đến phi thường.
Tôi từng nghĩ tuổi thơ là những buổi đến trường, là tiếng cười vang dưới sân chơi, là những chiều về bên vòng tay gia đình. Nhưng tuổi thơ của anh Kim Đồng lại không hề bình yên như thế. Anh sinh ra và lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Khi ấy, quê hương không có những ngày yên ả, không có tiếng trống trường rộn rã, mà chỉ có nỗi lo, sự thiếu thốn và bóng dáng quân thù luôn rình rập khắp nơi.
Anh Kim Đồng tên thật là Nông Văn Dền, quê ở Cao Bằng – mảnh đất giàu truyền thống cách mạng. Từ khi còn nhỏ, anh đã chứng kiến cảnh người dân quê mình sống trong áp bức, cơ cực. Có lẽ chính những điều ấy đã khiến trong trái tim cậu bé ấy sớm nảy mầm một lòng yêu nước mãnh liệt. Tôi nghĩ, để một đứa trẻ còn rất nhỏ mà đã biết lo cho đất nước, biết đứng về phía cách mạng, điều đó thật sự không hề bình thường. Đó là một vẻ đẹp rất đặc biệt của những con người sống trong “thời hoa lửa” – thời mà tuổi trẻ lớn lên không chỉ bằng năm tháng, mà còn lớn lên bằng trách nhiệm với quê hương.
Điều khiến tôi xúc động nhất là tuy tuổi còn nhỏ, anh Kim Đồng đã làm những công việc mà ngay cả người lớn đôi khi cũng phải run sợ. Anh làm liên lạc cho cán bộ cách mạng, đưa thư, dẫn đường, bảo vệ và canh gác cho những cuộc họp bí mật. Để che mắt quân địch, anh thường giả vờ đi chăn trâu, đi chơi hay lên nương như bao đứa trẻ khác. Nhưng phía sau dáng vẻ hồn nhiên ấy là một nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm.
Tôi cứ tưởng tượng giữa núi rừng mênh mông, một cậu bé nhỏ xíu lặng lẽ băng qua những con đường đất đá, len lỏi qua những lối mòn heo hút, trong lòng luôn phải cảnh giác vì chỉ một sơ suất thôi cũng có thể bị bắt. Chỉ nghĩ thôi tôi cũng đã thấy tim mình thắt lại. Ấy vậy mà anh Kim Đồng vẫn can đảm, vẫn bình tĩnh, vẫn âm thầm làm tròn nhiệm vụ của mình. Tôi chợt nhận ra rằng, lòng dũng cảm đôi khi không phải là điều gì quá lớn lao, mà là khi con người ta biết vượt qua nỗi sợ để làm điều đúng đắn.
Nhưng điều khiến tôi day dứt nhất chính là sự hy sinh của anh.
Sáng ngày 15 tháng 2 năm 1943, anh được giao nhiệm vụ canh gác và bảo vệ cuộc họp bí mật của cán bộ cách mạng tại bản Nà Mạ. Trong lúc làm nhiệm vụ, anh phát hiện quân địch đang kéo đến. Tôi nghĩ rằng trong khoảnh khắc ấy, chắc hẳn anh cũng hiểu rõ nguy hiểm đang ở rất gần. Nhưng thay vì bỏ chạy để bảo vệ bản thân, anh đã chọn ở lại, chọn cách phát tín hiệu để các cán bộ kịp thời rút lui an toàn.
Đó là giây phút khiến tôi nghẹn lòng nhất.
Bởi tôi hiểu rằng, khi anh phát ra tín hiệu ấy cũng là lúc anh đặt chính mình vào vòng nguy hiểm. Quân địch phát hiện ra và nổ súng. Anh Kim Đồng ngã xuống khi mới chỉ 14 tuổi – cái tuổi mà lẽ ra vẫn còn được gọi là một cậu bé.
Mỗi lần đọc đến đây, tôi đều thấy lòng mình lặng đi. Tôi không chỉ thương anh vì anh ra đi quá sớm, mà còn thương cho một tuổi thơ chưa kịp lớn đã phải khép lại giữa núi rừng lạnh giá. Một cậu bé còn chưa kịp sống trọn những tháng năm đẹp nhất của đời người, nhưng lại chọn hy sinh để giữ an toàn cho cách mạng, cho đồng đội, cho quê hương. Có những sự hy sinh không ồn ào, không cần lời ca ngợi, nhưng lại khiến người ta nhớ mãi suốt đời. Và với tôi, sự hy sinh của anh Kim Đồng chính là như thế.
Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng ánh sáng từ cuộc đời ngắn ngủi ấy lại vô cùng rực rỡ. Anh giống như một ngọn lửa nhỏ giữa núi rừng, tuy bé nhỏ nhưng đủ sưởi ấm lòng người và soi sáng cả một chặng đường cách mạng. Tôi nghĩ, chính vì có những con người như anh mà dân tộc ta mới có thể đi qua những năm tháng đen tối nhất để giành lấy tự do, hòa bình như hôm nay.
Ngày nay, chúng ta được sống trong những ngày tháng yên bình, được học tập, làm việc, được nuôi dưỡng những ước mơ giản dị mà quý giá. Nhưng càng sống trong bình yên, tôi càng thấy mình phải biết ơn nhiều hơn. Bởi tôi hiểu rằng, cuộc sống hôm nay không tự nhiên mà có. Đằng sau sự thanh thản của hiện tại là biết bao máu xương, nước mắt và tuổi xuân của những người đi trước, trong đó có cả những thiếu niên anh hùng như anh Kim Đồng.
Câu chuyện về anh khiến tôi hiểu rằng, tuổi nhỏ không bao giờ là nhỏ bé nếu trong tim có tình yêu Tổ quốc. Một con người có thể không sống thật lâu, nhưng vẫn có thể sống thật đẹp, thật có ý nghĩa. Và anh Kim Đồng chính là một con người như thế.
Đối với tôi, anh không chỉ là một nhân vật lịch sử trong sách vở, mà là một hình ảnh rất thật, rất gần và rất xúc động. Mỗi lần nghĩ đến anh, tôi lại thấy mình cần sống tốt hơn, có trách nhiệm hơn, biết trân trọng hơn những điều bình dị mà mình đang có. Bởi có những người đã phải đánh đổi cả tuổi trẻ để thế hệ sau được sống trong hòa bình.
Dù năm tháng đã đi qua rất lâu, dù chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng tôi tin rằng hình ảnh ngọn lửa nhỏ giữa núi rừng ấy sẽ không bao giờ tắt. Bởi có những con người tuy đã ngã xuống, nhưng lại sống mãi trong trái tim của cả một dân tộc.
Và với tôi, anh Kim Đồng sẽ mãi là một bông hoa đẹp nhất của “thời hoa lửa”.



