Câu chuyện: “Ngọn lửa trong đêm Trường Sơn”
Giữa những năm tháng chiến tranh ác liệt, ở một trạm xá nhỏ giữa núi rừng Quảng Ngãi, có một nữ bác sĩ trẻ với dáng người nhỏ nhắn nhưng đôi mắt luôn ánh lên sự kiên nghị. Đó là Đặng Thùy Trâm, người con gái rời Hà Nội khi tuổi đời còn rất trẻ để mang trái tim của mình đến với chiến trường.
Mỗi ngày, Thùy Trâm làm việc trong căn hầm chữa bệnh tạm bợ, ánh đèn dầu leo lét, tiếng bom đạn dội từ xa nhưng không lúc nào khiến trái tim chị chùn bước. Chị ghi chép tỉ mỉ từng ca mổ, từng vết thương của thương binh, và cả những dòng cảm xúc chân thật về nỗi đau và niềm tin chiến thắng.
Có đêm, một thương binh trẻ bị thương nặng, máu chảy loang đỏ chiếc cáng tre. Mọi người đều nói anh khó qua khỏi, nhưng Thùy Trâm vẫn kiên trì bên bàn mổ thô sơ suốt mấy giờ liền. Bàn tay chị run lên vì mệt, nhưng đôi mắt thì đầy kiên quyết. Khi ca mổ thành công, chị thở phào nhẹ nhõm như cứu được chính người thân của mình.
“Đời bác sĩ, hạnh phúc nhất là giữ lại một sự sống,” chị khẽ nói, rồi lại tiếp tục cho một ca trực khác, không biết mệt mỏi.
Những trang nhật ký của Thùy Trâm đầy ắp tình yêu thương: thương thương binh như em, thương đồng đội như anh chị em trong nhà, thương quê hương đang rực cháy. Chị luôn tin rằng, dù chiến tranh ác liệt đến đâu, điều tốt đẹp rồi sẽ đến với đất nước này.
Ngày Thùy Trâm ngã xuống, chị chỉ mới 27 tuổi. Nhưng ngọn lửa của chị – ngọn lửa của lòng nhân ái, của tuổi trẻ dám sống vì lý tưởng – vẫn sáng mãi trong từng trang nhật ký và trong trái tim những người biết đến tên chị.
Hôm nay, khi đọc lại câu chuyện của Thùy Trâm, người ta không chỉ thấy sự hy sinh, mà còn thấy một tâm hồn đẹp đến lạ kỳ – một người con gái yêu đời, yêu người, và dành trọn tuổi trẻ cho Tổ quốc.



