Câu chuyện: Ngọn lửa trong lòng đất Tiên Sơn
Ở vùng quê Tiên Sơn, nơi những cánh đồng lúa trải dài theo con gió sông, có một người phụ nữ mà dân làng vẫn nhắc đến bằng tất cả sự kính trọng – bà Năm. Thời chiến tranh, khi bom đạn trút xuống không ngớt, ngôi làng nhỏ bé ấy vẫn âm thầm trở thành nơi nuôi giấu cán bộ, bộ đội.
Bà Năm không phải người lính cầm súng, nhưng căn nhà nhỏ của bà lại là “pháo đài” giữa lòng dân. Dưới nền nhà là một hầm bí mật, nơi bà che chở cho nhiều cán bộ cách mạng. Mỗi lần có tin địch càn quét, bà vẫn bình tĩnh như không, tay thoăn thoắt nhóm bếp, miệng gọi lũ trẻ trong làng sang chơi để đánh lạc hướng. Không ai ngờ rằng, ngay dưới chân mình là sự sống còn của cả một cơ sở cách mạng.
Có lần, địch ập vào giữa trưa, lục soát từng góc nhà. Một tên lính dậm chân mạnh xuống nền, nơi có miệng hầm. Tim bà như thắt lại, nhưng ánh mắt vẫn bình thản. Bà cười hiền, mời chúng bát nước chè xanh, giọng run nhẹ mà cứng cỏi: “Nhà tôi nghèo, chỉ có thế này thôi các ông ạ.” Không phát hiện được gì, chúng bỏ đi. Khi bóng giặc khuất dần, bà mới lặng lẽ mở nắp hầm. Những người bên dưới bước lên, mắt đỏ hoe. Không ai nói gì, nhưng tất cả đều hiểu: chính lòng dũng cảm của một người phụ nữ quê đã giữ lại sự sống cho họ.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh lùi xa. Ngôi nhà cũ của bà Năm vẫn còn đó, nhưng mái tóc bà đã bạc trắng. Trẻ con trong làng thường tụ tập quanh bà, nghe kể chuyện xưa. Bà không nói nhiều về hiểm nguy, chỉ nhẹ nhàng kể về những ngày “giữ lửa” cho quê hương. Bà bảo: “Người Tiên Sơn mình, dù trong hoàn cảnh nào, cũng phải biết thương nhau, đùm bọc nhau.”
Và đúng như lời bà, ngọn lửa năm xưa – ngọn lửa của lòng yêu nước, của tình người – vẫn âm ỉ cháy trong mỗi con người nơi đây, truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác, như chính mảnh đất Tiên Sơn chưa bao giờ nguội lạnh.



