CÂU CHUYỆN: NGƯỜI ANH HÙNG LẤY THÂN LÀM GIÁ SÚNG
Tháng 12 năm 1953, thực dân Pháp huy động lực lượng lớn nhảy dù xuống Điện Biên Phủ và mở các cuộc càn quét ra xung quanh nhằm mở rộng phạm vi chiếm đóng. Khối chủ lực của Đại đoàn 316 được lệnh tiến quân lên Tây Bắc để bao vây, chặn đánh địch. Tại thung lũng Mường Pồn (Lai Châu), một trận chiến giáp lá cà vô cùng khốc liệt đã diễn ra giữa Trung đoàn 174 của ta và các tiểu đoàn sừng sỏ của quân Pháp.
Tháng 12 năm 1953, thực dân Pháp huy động lực lượng lớn nhảy dù xuống Điện Biên Phủ và mở các cuộc càn quét ra xung quanh nhằm mở rộng phạm vi chiếm đóng. Khối chủ lực của Đại đoàn 316 được lệnh tiến quân lên Tây Bắc để bao vây, chặn đánh địch. Tại thung lũng Mường Pồn (Lai Châu), một trận chiến giáp lá cà vô cùng khốc liệt đã diễn ra giữa Trung đoàn 174 của ta và các tiểu đoàn sừng sỏ của quân Pháp.
Đồng chí Bế Văn Đàn, khi đó là một chiến sĩ liên lạc mang tư trang, mật lệnh vượt qua làn mưa bom bão đạn để truyền đạt chỉ thị của ban chỉ huy. Tình hình chiến trường thay đổi từng phút, quân Pháp dựa vào hỏa lực không quân và pháo binh điên cuồng phản kích. Khi Bế Văn Đàn chạy đến trận địa của Đại đội 101, anh chứng kiến một cảnh tượng vô cùng thương tâm nhưng quả cảm: phần lớn các chiến sĩ của ta đã thương vong, khẩu đội trung liên chỉ còn lại hai người là đồng chí Chu Văn Pù và một chiến sĩ khác đang bị thương nặng.
Địch phát hiện ra hỏa lực của ta yếu đi liền hò hét nhau xông lên hòng chiếm lĩnh trận địa. Đồng chí Chu Văn Pù lúc đó đang ôm khẩu trung liên nhưng không thể bắn được vì trận địa là đất cát sụt lún, súng không có bệ tỳ, nếu bắn thì đạn sẽ bay chệch hướng hoàn toàn. Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, không một chút do dự, Bế Văn Đàn lao tới, dùng hai tay nhấc bổng hai chân càng của khẩu súng trung liên lên, đặt chặt lên hai vai của mình và hét lớn: "Anh Pù, bắn đi! Bắn chết cha chúng nó đi!".
Đồng chí Pù khựng lại một giây vì sững sờ, nhưng trước sự thúc giục của đồng đội và làn sóng giặc đang tràn lên, anh cắn răng siết cò. Khẩu súng trung liên đặt trên vai Bế Văn Đàn khạc lửa liên hồi, quật ngã hàng loạt tên địch. Luồng phản lực từ khóa nòng và độ giật của súng vô cùng lớn, cộng với sức nóng của nòng súng bốc lên làm cháy sém cả bờ vai, hai tai của Bế Văn Đàn rách máu vì tiếng nổ trực diện.
Mặc cho máu chảy và đau đớn tột cùng, người chiến sĩ trẻ vẫn đứng vững như một pho tượng đá, giữ chặt giá súng cho đồng đội bắn. Giặc Pháp hoảng loạn rút chạy trước làn đạn thần kỳ ấy. Nhưng ngay trong đợt bắn trả cuối cùng của địch, một loạt đạn bắn lén đã trúng vào ngực Bế Văn Đàn. Anh ngã xuống tay vẫn ghì chặt lấy chân súng. Sự hy sinh của Bế Văn Đàn đã trở thành tấm gương "Lấy thân làm giá súng" cổ vũ hàng vạn chiến sĩ thi đua lập công trong chiến dịch Điện Biên Phủ sau đó.



