Câu chuyện người Anh hùng Trần Xuân Sinh
Trong quá trình thực hiện dự án sưu tầm lịch sử, chúng em tìm hiểu được những chia sẻ của Anh hùng LLVTND Trần Xuân Sinh thông qua một buổi tọa đàm, giao lưu với các nhân chứng lịch sử do Tỉnh đoàn phối hợp với Sở Giáo dục và Đào tạo, Hội Cựu chiến binh tổ chức. Buổi gặp gỡ diễn ra tại Trường THPT chuyên Lương Văn Tụy, thu hút đông đảo học sinh, giáo viên và các cựu chiến binh tham gia. Tại đây, bác đã kể lại những ký ức chiến tranh đầy xúc động, giúp thế hệ trẻ hiểu rõ hơn về quá khứ hào hùng của dân tộc.
Anh hùng LLVTND Trần Xuân Sinh nhớ lại: “Năm 1965, tôi đang học lớp 7, theo lời kêu gọi thiêng liêng của Tổ quốc, tôi đã trốn nhà để gia nhập đội thanh niên xung phong.
Đến năm 1966, tôi nhập ngũ ở Tiểu đoàn 20- pháo cao xạ, Bộ tư lệnh 559 và tham gia chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị. Cuộc đời binh nghiệp, tôi đã cùng đồng đội tham gia chiến đấu khoảng 500 trận lớn, nhỏ và đã có không ít lần bị thương, "vào sinh ra tử". Kỷ niệm tôi nhớ mãi, đó là sau khi cùng anh em đồng đội trong đơn vị lập công xuất sắc, tôi vinh dự là được ra Hà Nội gặp Bác Hồ. Bác Hồ của chúng ta giản dị lắm! Gặp Người, tôi không nghĩ một vị lãnh tụ tối cao như Bác lại giản dị và ân cần đến thế. Khi được ngồi ăn cơm cùng, Bác đã thân mật hỏi thăm, trò chuyện, động viên các chiến sĩ. Vì vậy ai cũng xúc động và cảm thấy Người thật gần gũi, thân thương. Được gặp Bác, ai cũng vui mừng, phấn khởi và tự nhủ mình phải ra sức phấn đấu để thực hiện bằng được những lời căn dặn của Người. Sau lần đó, tôi và các đồng đội tự hứa phải nỗ lực nhiều hơn nữa để xứng đáng với niềm tin tưởng của Người dành cho các chiến sĩ…”
Với những thành tích đặc biệt trong chiến đấu, ngày 22/12/1969, chiến sĩ Trần Xuân Sinh đã được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu cao quý Anh hùng LLVTND. Cựu chiến binh Trần Xuân Sinh chia sẻ: “Tham gia cách mạng, được phong tặng Anh hùng LLVTND, trở về sau chiến tranh là sĩ quan cao cấp của một đất nước anh hùng, tôi thấy mình thật vinh dự và may mắn hơn rất nhiều so với những đồng đội đã ngã xuống, hy sinh.”
Những câu chuyện từ quá khứ không chỉ để nhớ, mà còn để nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và trách nhiệm của bản thân. Sự hy sinh của cha anh là điều không thể đong đếm, vì vậy mỗi người trẻ cần sống có ý thức, có lý tưởng và biết nỗ lực từng ngày để xứng đáng với những gì đã được đánh đổi. Biết ơn không chỉ là lời nói, mà phải được thể hiện bằng hành động cụ thể trong học tập, rèn luyện và cách sống. Chỉ khi làm được điều đó, chúng ta mới thật sự tiếp nối và giữ gìn những giá trị thiêng liêng mà lịch sử đã trao lại.



