Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

CÂU CHUYỆN NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐOÀN 290 ÔNG NGÔ VĂN NHƠN – NGƯỜI LÍNH “TÀU KHÔNG SỐ” GIỮA BIỂN TRỜI LỬA ĐẠN

Sinh năm 1940, tại một vùng quê nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước, ông Ngô Văn Nhơn – người lính mang bí danh “Thành” của Đoàn 290 – đã dành cả tuổi trẻ của mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc. Trong gia đình đông anh em, chỉ có một mình ông lựa chọn con đường vào bộ đội, bước vào hành trình gian khổ nhưng đầy tự hào của người chiến sĩ cách mạng.

Vĩnh Long19/11/2025Đoàn xã Hòa Minh (Xã Hoà Minh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
CÂU CHUYỆN NGƯỜI CHIẾN SĨ ĐOÀN 290 ÔNG NGÔ VĂN NHƠN – NGƯỜI LÍNH “TÀU KHÔNG SỐ” GIỮA BIỂN TRỜI LỬA ĐẠN

Bước chân vào bộ đội – bắt đầu hành trình lịch sử

Năm 1962, khi đất nước còn chìm sâu trong bom đạn, ông Nhơn tình nguyện vào bộ đội, trở thành chiến sĩ của Đoàn 290, đơn vị làm nhiệm vụ đặc biệt: vận chuyển vũ khí chi viện cho miền Nam.

Những năm tháng đó, ông đã tham gia vào một trong những lực lượng bí mật và nguy hiểm nhất của tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển – “Tàu không số”. Những con tàu không mang ký hiệu, vượt biển đêm, chở vũ khí từ miền Bắc đưa vào Nam, luôn đối diện với sự truy lùng gắt gao của quân địch.

Những chuyến tàu sinh tử – hiểm nguy cận kề

Có chuyến đi, biển động dữ dội; có chuyến bị địch phát hiện, bao vây. Một lần, con tàu chở vũ khí mà ông tham gia bị lộ. Địch bao vây, tịch thu toàn bộ vũ khí. Cả đơn vị rơi vào tình thế cực kỳ nguy hiểm.

Nhiều đồng chí của ông hy sinh ngay trên boong tàu, giữa khói lửa và tiếng đại bác vang rền. Ông kể lại:

“Đi đông lắm… mà cuối cùng hy sinh còn lại mình tôi. Được chuyển sang hậu cần Đoàn 759 nên tôi mới sống.”

Hậu cần 759 là tuyến bảo đảm cho đường biển, chuyên vận chuyển vũ khí, lương thực phục vụ chiến trường. Nhờ điều chuyển đúng lúc, ông thoát khỏi những chuyến tàu tử thần, nhưng chiến tranh vẫn chưa bao giờ thôi gian khổ.

Rút về đường Đồng Tháp – hành trình gian nan qua Campuchia

Sau khi một số tuyến đường biển bị lộ, ông cùng đồng đội được rút về hướng Đồng Tháp – Campuchia, nơi nối liền các tuyến đường chi viện. Công việc chủ yếu là: Vận chuyển vũ khí qua biên giới; Chuyển lương thực vào cứ; Hỗ trợ các mũi chiến đấu ở miền Tây Nam Bộ; Những chuyến đi bộ kéo dài hàng chục ngày. Đêm đi, ngày ẩn nấp. Lúc có gạo thì ăn gạo, thiếu thì hái rau rừng, đào củ, tìm bất cứ thứ gì có thể ăn để duy trì sự sống.

Ông thường nói: “Thời chiến có tiền cũng không mua được gạo. Sống được là nhờ tình đồng đội mà vượt qua.”

Thuốc men viện trợ từ Bắc vào Nam nhiều, nhưng để đến được tay bộ đội cũng vô cùng gian nan. Không chỉ đối diện với bom đạn, họ còn phải vượt qua những vùng có dân tập kết phản động, luôn sẵn sàng chỉ điểm, gây khó khăn cho lực lượng cách mạng.

Vận chuyển bộ – nỗi khổ không thể nào quên

Sau khi đường biển bộc lộ, mọi chuyển giao đều phải thực hiện bằng đường bộ. Những chuyến gùi vũ khí hàng chục ký, lội bùn, vượt rừng, băng đồng dưới mưa bom, đói khát… là ký ức không thể nào quên của cuộc đời người lính.

Những năm tháng ấy, ông Nhơn không biết mình đã thoát chết bao nhiêu lần. Mỗi cuộc hành quân là thử thách sinh tử, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên trung, bám trụ đến ngày thắng lợi.

Trở về thời bình – người nông dân chân chất

Sau ngày giải phóng (1975), ông xuất ngũ năm 1976, trở về quê hương, mang theo ký ức lửa đạn của một thời trai trẻ.

Ông lập gia đình từ năm 1965, khi còn đang đi chiến đấu. Dù xa nhà, ông và vợ vẫn giữ vững niềm tin, cùng nhau vượt qua khó khăn. Hai vợ chồng sinh được 5 người con, chăm lo nhau cho đến khi về già.

Ông trở lại cuộc sống đời thường, làm ruộng, chăm lo gia đình, sống lặng lẽ nhưng đầy tự hào. Hiện nay, tuổi cao sức yếu, ông sống cùng người con thứ 3, nhà sát vách bên cạnh, ngày ngày đỡ đần, chăm sóc.

Câu chuyện của người chiến sĩ Đoàn 290 – ông Ngô Văn Nhơn (tên chiến đấu: Thành) là bản anh hùng ca thầm lặng của lớp người đã đặt Tổ quốc lên trên tất cả. Từ những chuyến “Tàu không số” vượt biển trong đêm, đến những ngày gùi vũ khí qua Đồng Tháp – Campuchia, ông đã cống hiến trọn vẹn tuổi trẻ vì độc lập, tự do của dân tộc. Cuộc đời ông là minh chứng rõ nhất cho phẩm chất kiên trung của bộ đội cụ Hồ: Không sợ gian khổ; Không lùi bước trước hiểm nguy; Sống giản dị mà nghĩa tình, son sắt; Những trang ký ức ấy sẽ mãi được khắc ghi, trở thành ngọn lửa truyền thống cho thế hệ hôm nay và mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn